Chương 20: Dung nhập

Mẹ cha chị của sư tử con đều là tay săn mồi thiện nghệ, hơn nữa đều là thú nhân được phép có nô lệ, trong nhà có nuôi mười mấy nô lệ.

Khi sư tử con dẫn hai người Ngô Nặc oai nghiêm trở về nhà, Lan đang chỉ huy các nô lệ điều giáo con mồi mới bắt về. Số mồi này là thú hoang chưa thuần dưỡng, một khi bỏ vào vườn, nó sẽ cắn nhau với con mồi cũ, khiến khu vườn loạn tung lên.

"Mẹ, mẹ, con dẫn Vu Nặc về nè, mau qua đây, Vu Nặc muốn chỉ mẹ làm cá nướng, mau chút nào, mau lên!" Sư tử con vừa về nhà đã gọi lớn, lao đầu chạy vào vườn tìm Lan.

Nhà của sư tử con rất lớn, lớn lớn nhỏ nhỏ có mười mấy căn phòng xếp thành hình chữ u, khu vườn ở sau nhà. Dùng hàng rào đơn giản vây lại, vườn rất lớn, thay vì nói là vườn, nó càng giống một trang viên cỡ nhỏ, bên trong nhốt trên trăm con vật đủ hình đủ dạng, giữa động vật không ngừng phát sinh xung đột, các nô lệ liều mạng ngăn cản chúng đánh nhau, cản cản một hồi ngược lại bị cuốn vào vòng chiến, tiếng mọi người cao giọng nói chuyện, tiếng gào rú điên cuồng của động vật và tiếng tháo chạy va đụng, các âm thanh trộn vào nhau, dễ dàng nhấn chìm tiếng gọi của sư tử con.

Ngô Nặc đứng bên ngoài hàng rào xa xa nhìn tình huống bên trong. Nhà sư tử con nuôi dưỡng rất nhiều động vật, lớn lớn nhỏ nhỏ đều có, nhưng trông có vẻ phần nhiều là động vật ăn cỏ hoặc động vật ăn tạp cỡ nhỏ, chứng cứ là các nô lệ mang rất nhiều cỏ dại còn tươi vào vườn, trừ mấy con mới tới không thích ứng với hoàn cảnh, chỉ một mực làm ầm ĩ, phần lớn đám "lỏi đời" đều nhàn nhã ăn cỏ dại.

Có hai nô lệ tuổi khá lớn, không cách nào quản lý đám động vật ồn ào, họ dùng công cụ đơn giản dọn phân đám động vật thải dưới đất bỏ vào sọt đeo lưng.

Họ thu thập số phân này, lẽ nào là dùng để bón cho cây trồng? Lẽ nào người của bộ lạc Trường Hà đã hiểu cách trồng lương thực rồi sao?

Ngô Nặc khẽ động lòng, hỏi Lục: "Họ thu thập số phân đó làm gì?"

Lục nói: "Đương nhiên là mang ra chỗ xa đổ, thời tiết nóng, phân đều rất thối, hơn nữa sẽ sinh trùng, số trùng đó biết hút máu, rất ngứa, còn sẽ bị bệnh nữa."

Ngô Nặc: Được rồi, là y nghĩ nhiều.

Lục ngẫm nghĩ, nghĩ tới Ngô Nặc cũng muốn nuôi con mồi, nhắc nhở y: "Nhất định phải mang đi xa một chút, tuyệt đối không thể đổ vào sông."

Ngô Nặc thấy sắc mặt hắn vô cùng căng thẳng, bèn trêu chọc: "Tại sao không thể đổ vào sông, đổ vào sông để nước sông trực tiếp cuốn số phân này đi không phải rất tốt sao?"

Lục lắc đầu như trống bỏi, thần sắc ngưng trọng và nóng nảy: "Không được, không được, tuyệt đối không thể đổ vào sông. Đổ vào sông, thần sông sẽ tức giận, ngài sẽ trừng phạt tất cả chúng ta đều bị bệnh, nếu nghiêm trọng sẽ chết."

Làm gì có thần sông gì chứ? Chẳng qua là làm ô nhiễm nguồn nước dẫn đến người bị bệnh thôi.

Ngô Nặc tự biết đáp án, chỉ cười cười, không phản bác gì.

Sư tử con nhanh chóng dẫn Lan đến.

Lan trông đại khái cỡ hơn ba mươi tuổi, tóc dài đến eo hơi xoăn buông xõa tự nhiên sau lưng, ngũ quan sâu sắc dung mạo diễm lệ, làn da đen thui cơ thịt chắc nịch, cao hơn 180, bộ ngực vểnh cao, trên eo còn quấn một tấm da hổ lốm đốm xinh đẹp che được cặp đùi thon dài chắc nịch, trên chân quấn da thú màu đen, vừa dã tính vừa xinh đẹp khí thế cường đại.

Đáng tiếc, Ngô Nặc không dám tán thưởng vẻ đẹp này lắm.

Đặc biệt là, trước đó Ngô Nặc còn từng gặp qua bà một lần__ Cái hôm y vừa đến bộ lạc Trường Hà, một con hổ lớn ít nhất lớn gấp đôi hổ bình thường trong đội đi săn, chớp mắt đã biến thành người phụ nữ trước mắt, đó là lần đầu tiên y thấy thú nhân biến thân, ấn tượng đặc biệt sâu sắc.

Hổ mẹ hoạt bát gì đó, quả thật quá đáng sợ được không (╯‵′)╯︵┻━┻.

"Cậu chính là tiểu thuần nhân nhà Bạch? Ngoại hình thật xinh đẹp, khó trách A Uy thích cậu như thế." A Uy, tên của sư tử con.

Trước mặt hổ mẹ hoạt bát, Ngô Nặc tạm thời không có gan đi tính toán vấn đề nhỏ xíu "xinh đẹp không thể dùng để hình dung đàn ông", cố gom dũng khí cứng cổ gật gật đầu.

"Đúng là nhóc con nhát gan xấu hổ, nghe A Uy nói, cậu nguyện ý truyền thụ kỹ xảo nướng cá cho chúng tôi?"

Ngô Nặc gật đầu: "Ừ."

"Tốt lắm, cậu đúng là một đứa trẻ ngoan." Lan nhìn đám nhóc hoặc xách hoặc ngậm cá ở trước cửa, nói: "Nhiều người như thế, cậu muốn đến tận nhà chỉ dẫn, sợ là dạy đến sáng cũng dạy không xong. Bây giờ thì tốt rồi, mấy nhóc, mấy đứa về nhà xem trong nhà còn ai không, muốn học nướng cá thì bảo họ đến nhà ta, tốc độ nhanh chút!"

Đám nhóc gật đầu, lập tức tản ra.

Ngô Nặc và Lục cùng Lan đi vào nhà.

Nhà sư tử con không chỉ lớn, nhiều phòng, cũng được dọn dẹp rất sạch sẽ. Lan lấy một ít trái cây tươi ra chiêu đãi hai người Ngô Nặc, ngồi một lát, tám chuyện vài câu, đám nhóc tốc độ rất nhanh đã dẫn phụ huynh tới.

Rất nhanh, trong nhà Lan tụ tập ba bốn mươi người, để tiện cho việc truyền thụ kỹ xảo nướng cá cho mọi người, Ngô Nặc chọn địa điểm "lên lớp" ở vườn trước nhà sư tử con.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ thứ cần chuẩn bị, Lục động thủ thắn mỡ, sau đó biểu thị phải làm sao dùng mỡ thắn ra nướng cá.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!