Chương 19: Dị tượng

"Mọi người có cảm thấy sắc trời hình như vừa mới tối đi một chút không?" Không biết tại sao, rõ ràng bầu trời vẫn trăm dặm không mây, thái dương treo cao, Ngô Nặc lại cảm thấy sắc trời hình như vừa mới tối đi một chút.

Lục và đám nhóc đều chuyên tâm chuyên chú nhìn cá nướng, căn bản không để ý, lũ lượt lắc đầu.

Cùng lúc này, đại vu ngồi khoanh chân trong nhà đá nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên mở mắt ra, con mắt đục sáng đến kinh người. Thủy Sa chú ý thấy dị thường của đại vu đầu tiên, vội hỏi: "Đại vu, sao vậy?"

"Trời xuất hiện dị tượng, mùa đông năm nay chỉ sợ sẽ đến sớm, con lập tức đi tìm Kim Đồng, bảo hắn qua đây ngay, ta có chuyện cần thương lượng với hắn." Trên mặt đại vu lộ vẻ ngưng trọng và lo âu hiếm thấy.

Kim Đồng là thủ lĩnh bộ lạc Trường Hà, từng là một trong những chiến sĩ mạnh nhất bộ lạc Trường Hà, ông quản lý bộ lạc Trường Hà mười mấy năm, công chính nhân từ, được mọi người yêu kính. Cho dù là thế, Kim Đồng vẫn không phải là thủ lĩnh bộ lạc hoàn mỹ nhất trong lòng đại vu.

Tuy ông chính trực có thừa nhưng mưu lược không đủ, bộ lạc Trường Hà dưới sự dẫn dắt của ông, tuy không gặp phải tai họa gì đặc biệt lớn, nhưng bộ lạc liên tục trượt dốc trong bảng xếp hạng, nhân số bộ lạc cũng giảm đi rất nhiều so với thời kỳ toàn thịnh, hiện nay miễn cưỡng xếp ở hạng cuối trong bốn bộ lạc lớn, còn bị ba bộ lạc lớn khác bài xích.

Đương nhiên, bộ lạc xuống dốc cũng không phải toàn là vì những nguyên nhân chủ quan này, còn có rất nhiều nguyên nhân khách quan, chẳng hạn bộ lạc Hàn Nham chính là một trong những nguyên nhân khách quan.

Nếu Ngân Dực còn thì tốt rồi.

Đại vu nhìn mặt trời ảm đạm bên ngoài, trong lòng không khỏi có chút thương cảm.

Chỉ mong Bạch có thể hóa hình trước mùa đông này, nếu Bạch có thể trưởng thành, nó sẽ là thú nhân xuất sắc hơn cả ba nó Ngân Dực.

Trong lúc ông suy tư, Thủy Sa đã mời Kim Đồng tới, đại vu nói cho Kim Đồng biết dị tượng, sau đó thương lượng với ông sắp xếp sau này.

Ngô Nặc có chút tâm thần không yên, luôn cảm thấy hình như có chuyện gì đó sắp xảy ra, không mấy chú tâm nướng cá, đã vài lần nếu không có Lục đúng lúc nhắc nhở, y suýt nướng cháy cả cá.

"Vu Nặc đại nhân, ngài sao vậy?" Lục có chút lo lắng hỏi.

"Bọn Bạch đi lâu như thế, còn chưa trở về, chắc không phải gặp chuyện gì chứ?" Ngô Nặc nhíu mày, lo âu nhìn khu rừng đối diện sông.

Lục lắc đầu cười nói: "Chủ nhân rất lợi hại, chắc chắn ngài ấy sẽ bảo vệ Bạch đại nhân, ngài đừng lo lắng."

Ngô Nặc không mấy để tâm ừ một tiếng, không nói thêm nữa, chuyên tâm nướng cá.

Cần câu Ngô Nặc làm chỉ có hai cái, đám nhóc muốn câu cá lại có hai mươi đứa, nửa ngày không đến phiên mình, có vài đứa dứt khoát trực tiếp xuống nước bắt. Đám nhóc trưởng thành bên bờ sông trên cơ bản biết chạy biết nhảy sẽ biết bơi luôn, bơi rất giỏi, lại thêm chỗ họ câu cá nước sông cạn lại dịu, trẻ em thuần nhân lùn nhất đứng trong nước cũng có thể lộ đầu ra ngoài. Mấy ấu thú nhân đi đầu là sư tử con kết đội chơi thể lực lại bơi chó hết sức thành thục, Ngô Nặc không lo lắng chúng sẽ bị chìm.

Đám nhóc lúc trước ghét ăn cá, khi chơi đùa trong nước, không ai đặc biệt đi bắt cá. Nhưng hiện tại, đã nếm qua mỹ vị chân chính của cá, đám nhóc triệt để bận tâm vụ bắt cá.

Đám nhóc này kế thừa gen tốt đẹp của cha mẹ, trời sinh đã là thợ săn thông minh, sau nhiều lần thử nghiệm, cuối cùng chúng tìm được bí quyết bắt cá trong nước.

Trực tiếp lao đến, vây truy chặn đầu, mai phục vân vân vân vân, những kỹ xảo săn mồi mà bậc cha mẹ vô ý đề cập đến, được chúng chậm rãi dung hợp trong việc bắt cá.

Đáng thương cho đàn cá mập thiếu thiên địch, hôm nay cuối cùng cũng đón nhận tai nạn lớn nhất trong đời cá!

Đám nhóc con hung hãn cả buổi chiều thu hoạch được đến trên trăm cân cá, Ngô Nặc có được 19 loại cá nước ngọt không cùng chủng loại, hoàn thành vượt mức nhiệm vụ hệ thống, đồng thời nhận được thông báo nhiệm vụ mới của hệ thống__

[Chuỗi nhiệm vụ người khám phá.

Nhiệm vụ sáu: Thu được 100 con cá nước ngọt không cùng chủng loại.

Phần thưởng nhiệm vụ: Tích phân 2000, một viên thuốc cường thân kiện thể.]

Ngô Nặc nhìn phần thưởng nhiệm vụ, không muốn thừa nhận hỏi: [Hệ thống, thu thập 10 con cá nước ngọt là 500 điểm tích phân, thu thập 100 con, không phải nên là 5000 điểm tích phân mới đúng sao.]

Hệ thống: [Trình tự hạch toán tích phân không sai sót, phần thưởng tích phân không sai sót.]

Ngô Nặc vẫn muốn trả giá: [Nhưng rõ ràng cách tính của mày không đúng mà.] Gấp mười đã nói đâu?

Hệ thống: [Trình tự hạch toán tích phân không sai sót, phần thưởng tích phân không sai sót.] Gấp mười, nằm mơ!

Ngô Nặc còn muốn nói, hệ thống tiếp tục lặp lại không mang chút cảm xúc nào: [Trình tự hạch toán tích phân không sai sót, phần thưởng tích phân không sai sót.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!