Lục thật sự là một người rất thông minh hơn nữa năng lực động thủ rất mạnh.
Nhìn qua cần câu đơn giản Ngô Nặc làm, nghe Ngô Nặc nghiêm túc giảng giải nguyên lý của cần câu xong, hắn liền dùng lưỡi câu dây câu Ngô Nặc hữu nghị cung cấp làm một chiếc cần câu.
Bình tâm mà nói, cần câu Lục tỉ mỉ làm ra, thật sự tốt hơn Ngô Nặc tự làm nhiều, bất kể là hình dáng hay công năng.
Nhưng, Ngô Nặc không có chút mất hứng nào, ngược lại y vui muốn chết luôn đây.
Vì y thành công hoàn thành nhiệm vụ hệ thống mới công bố ___
Nhiệm vụ 5: Truyền thụ kỹ xảo chế cần câu đơn giản.
Phần thưởng nhiệm vụ: 500 điểm tích phân, dao gấp x1
Dao gấp là thứ tốt, có thể cắt rau gọt trái cây, có thể giấu trên người phòng thân, tiện lợi lại thực dụng.
Bên người nhiều người phức tạp, Ngô Nặc không dám trực tiếp nhận phần thưởng nhiệm vụ, cố nén hưng phấn, cắt nội tạng buổi sáng đặc biệt để lại thành vụn nhỏ, móc lên lưỡi câu bắt đầu câu cá.
Một hai ngày ngắn ngủi, cá trong sông vẫn chưa kịp học cách phân biệt mồi câu và con mồi, ngốc nghếch đặc biệt dễ dàng mắc câu. Không bao lâu, Ngô Nặc đã câu được ba con cá lớn phải nặng hơn hai cân, trong đó có một con đầu nhọn màu đỏ là chủng loại mới hôm qua chưa câu được, tiến thêm được một bước nhỏ để hoàn thành nhiệm cụ hệ thống.
Lục lần đầu tiên câu cá, thu hoạch vậy mà cũng không tồi, câu được hai con khoảng một cân, nhưng hắn đã vui mừng điên rồi. Trước giờ hắn không biết, thì ra bắt mồi còn có thể dễ dàng vui vẻ như thế.
Vu Nặc đại nhân không hổ là thuần nhân của bộ lạc lớn, thật lợi hại.
Ngô Nặc đối với chuyện câu cá vốn không mấy hứng thú, sau khi câu thêm được hai con, y liền giao cần câu cho đứa bé thuần nhân đã rục rịch nãy giờ, chỉ huy mấy đứa tuổi lớn hơn chút giúp y tìm củi để nhóm lửa, y lấy dao bắt đầu giết cá cạo vảy mổ nội tạng banh mang rút bỏ gân tanh. Lục bên cạnh nhìn muốn lồi mắt, khó trách trước kia cá hắn làm không ngon, thì ra là phương pháp không đúng.
Dao đá của bộ lạc Trường Hà quá lớn, mũi dao cùn căn bản không cách nào mổ cá, bọn họ đều trực tiếp cắt cá thành từng khúc, sau đó mới moi sạch nội tạng của chúng, bỏ lên lửa nướng. Cá vốn đã ít mỡ, không bôi mỡ trực tiếp bỏ lên lửa lớn nướng, rất dễ cháy khét. Nếu xui xẻo, khi cắt cá làm vỡ mật, cá nướng ra không chỉ vừa tanh vừa cháy còn đắng, khó ăn hơn cả vu dược, thời gian lâu dần, người bộ lạc Trường Hà thà đói bụng, cũng không thích ăn cá khó ăn.
Ngô Nặc thấy Lục nhìn rất nghiêm túc, sau khi xử lý xong hai con cá, y liền đưa dao cho Lục, nói: "Cậu cũng thử xem đi."
Lục hưng phấn rồi thấp thỏm nhận dao, dùng ngón tay nhẹ chạm lên mũi dao sắc bén, lát sau, ở ngón tay rỉ ra giọt máu, Lục nhanh chóng liếm sạch máu, mút ngón tay hiếu kỳ hỏi: "Thật sắc bén, Vu Nặc đại nhân, đây là cái gì?"
"Dao quân dụng Thụy Sĩ."
Ngô Nặc dùng tiếng Trung nói, Lục cố gắng lặp lại một lần: "Dao… vân… đụng… thạc… sĩ?"
Ngô Nặc bị phát âm vặn vẹo của hắn chọc cười, nói: "Là dao quân dụng Thụy Sĩ, không khác gì dao đá ở chỗ mọi người, nhưng dao ở chỗ chúng tôi làm từ kim loại, sắc bén hơn dao làm từ đá."
"Kim… loại? Đó là thứ gì?" Lục hiếu kỳ trợn tròn hai mắt.
"Một loại, ừm, một loại vật chất tinh luyện." Với trình độ mới tốt nghiệp cơ sở của Ngô Nặc, không chống đỡ nổi "mười ngàn câu hỏi vì sao" của Lục, vội dời đề tài: "Tạm thời không nói cái này, mau xử lý cá đi, cá phải để tươi mới ngon."
"Ừ." Lục gật đầu thật mạnh, ghi nhớ lời Ngô Nặc, sau đó nhớ lại quá trình Ngô Nặc giết cá vừa rồi. Trước là bỏ cá lên tảng đá đập ngất, sau đó dùng đồ đánh vảy cạo sạch vảy, rồi lại dùng dao nhỏ vụng về mổ bụng cá, dưới chỉ dẫn của Ngô Nặc cẩn thận moi ruột ra, cuối cùng banh mang rút bỏ gân tanh, dùng mũi dao rạch từng đường dài trên mình cá, cuối cùng bôi muối lên trên.
Có kinh nghiệm thành công lần đầu, Lục nhanh chóng xử lý toàn bộ số cá còn lại.
Ngô Nặc bôi mỡ heo thú đã thắn lúc sáng lên cá đã ướp muối, đem tới đống lửa chậm rãi nướng, trong quá trình này, thỉnh thoảng lại bôi thêm chút mỡ, rất nhanh, mùi cá nướng thơm phức tỏa ra.
Sư tử con không cách nào dùng cái vuốt thịt đầy lông câu cá, từ sớm đã ngồi xổm bên cạnh Ngô Nặc, cá vừa nướng chín, lập tức lao tới kêu ngao ngao lấy lòng Ngô Nặc, cái đầu tròn quay vàng óng không ngừng cọ lên chân Ngô Nặc.
Trước mặt mỹ thực, tiết tháo, tiết tháo sớm đã bị ăn phức mất rồi ~(≧▽≦)/~!
Ngô Nặc căn bản không chịu nổi kỹ năng thiên phú của sư tử con – thuật bán manh, ngoan ngoãn cống hiến cá nướng thơm phức.
Sư tử con không sợ nóng, ngậm cá nướng chạy đi như làn khói, nhắm chuẩn xung quanh không người mới bắt đầu ăn, nó sợ đám đồng bọn sẽ cướp của mình.
Những ấu thú nhân khác đợi nửa ngày, cả miếng da cá cũng không vớ được, lỗ tai cái đuôi đều cụp xuống, rũ hai con mắt tròn quay nhìn Ngô Nặc, bộ dáng nhỏ vừa uất ức vừa đáng thương.
Ngô Nặc thầm hô chịu không nổi, vừa mềm giọng an ủi đám nhóc, vừa bận rộn tiếp tục nướng cá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!