Chương 16: Dọn dẹp

Sức lực của thú nhân lớn hơn thuần nhân, nhưng trời sinh ngón tay của thuần nhân đã linh hoạt hơn thú nhân, trời sinh thích hợp làm công việc tỉ mỉ. Giống như hái lượm, đan sọt đeo, cắt da thú vân vân.

Lục không chỉ có ngón tay linh hoạt, đầu óc cũng rất nhanh nhạy, năng lực động thủ mạnh hơn thuần nhân bình thường, quan sát Ngô Nặc dùng đũa thế nào một hồi, tự mình thử vài lần, ban đầu còn không khống chế tốt, gắp được một nửa sẽ bị rớt, đợi khi hắn thành công gắp được một miếng thịt bỏ vào miệng, tỷ lệ thành công tăng cao với tốc độ kinh người, không bao lâu, Lục đã nắm vững được yếu lĩnh, không còn chút vụng về nào, cũng không giống như người lần đầu tiên dùng đũa.

Người nguyên thủy không đại biểu nhược trí, ngược lại, họ vô cùng thông minh.

Con người có thể vượt lên từ trong vô số sinh linh, dùng trí tuệ đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn, trở thành chủ của tinh cầu, tổ tiên của họ sao có thể ngu ngốc được chứ?

Cái họ thiếu chỉ là tích lũy tri thức trí tuệ, nếu cho họ một cơ hội học tập, thậm chí họ có thể lợi hại hơn rất nhiều người hiện đại tư tưởng đã cố định cứng ngắc, cũng có trí tưởng tượng và năng lực sáng tạo không thể tin nổi.

Nếu nhất định phải nói khác biệt giữa người hiện đại và người nguyên thủy ở đâu, chỉ có thể nói là một bên thừa kế trí tuệ, sáng tạo cái mới trên cơ sở được kế thừa. Một bên là người sáng tạo ra trí tuệ, trong nguy hiểm trùng trùng dùng sự thông minh riêng biệt không ngừng tìm tòi sáng tạo ra cơ hội sinh tồn.

Khác biệt của hai bên chỉ là tích lũy tri thức, bản thân trí thông minh thì không có khác biệt gì.

Lần đầu tiên, Ngô Nặc có cảm khái như thế. Y không biết, cảm khái này, trong những ngày tương lai sẽ còn rất nhiều.

Lục có thể thuần thục sử dụng đũa rồi, lập tức gia nhập đại quân cướp thịt. Hắn không cướp cho bản thân, mà gắp thịt bỏ vào chén của chủ nhân.

Thạch Hổ một chút cũng không ngại ngùng, ngược lại vô cùng đắc ý. Tiểu nô lệ của hắn đúng là vừa trung tâm vừa tài cán, lần sau hái thêm cho hắn chút quả gai xù mà hắn thích ăn nhất vậy.

"Tuổi đũa" mười mấy năm của Ngô Nặc không phải học uổng, dù 2 vs 1 cũng không rơi xuống hạ phong.

Bạch ra sức ăn, cái đuôi lắc rất đắc ý, tiểu sứ thần của nó đúng là lợi hại cực.

Một nồi thịt hầm, cộng thêm một nồi thịt xào, thành công no ngã bốn người họ.

Thạch Hổ lười biếng trở về nguyên hình, cùng Bạch nằm sấp trước cửa phơi nắng một lát, sau đó cùng vào Hắc Sắc sâm lâm tìm con mồi.

Lục được Thạch Hổ dặn dò, giúp Ngô Nặc thu dọn vườn.

Ngô Nặc từ nhỏ đến lớn chưa chân chính làm nông, lúc nhỏ theo ông bà ngoại xuống quê thăm thân thích, vì hiếu kỳ chơi đùa đó không tính.

Lục làm việc rất giỏi giang, chỉ thấy hắn dùng dao đá rìu đá thô cùn, tay nâng dao hạ, không bao lâu trong khu vườn mọc đầy cỏ dại đã có thêm một khoảnh đất trống.

Ngô Nặc nhìn hắn làm rất dễ dàng, tự mình đi thử mới biết khó khăn thế nào.

Đá dễ bể, dao đá và rìu đá vì dùng được lâu dài, đều dùng tảng đá to trực tiếp mài ra, hình dáng cực lớn lại cực nặng. Bộ lạc Trường Hà dùng một loại đá đen thui làm dao đá và rìu đá, loại đá này bền hơn đá bình thường, càng dễ mài ra "mũi dao" tương đối sắc bén, nhưng cũng nặng hơn đá bình thường.

Ngô Nặc khoe khoang sức lực không nhỏ, nhưng khi y nhận rìu đá từ tay Lục, suýt nữa cái eo già đã gãy, rìu đá trực tiếp cắm xuống đất, suýt nữa đã nện vào chân.

QAQ nặng quá đi mất.

Ít nhất cũng phải sáu bảy chục cân.

"Vu Nặc đại nhân, thôi để tôi làm vậy." Lục bị Ngô Nặc dọa giật mình, hắn vội nhận lại rìu đá, đặt rìu sang bên cạnh, kiểm tra một chút thấy Ngô Nặc không bị thương, mới thở ra một hơi.

Chính vì suy nghĩ đến thân hình gầy gò yếu ớt của Ngô Nặc, Lục đặc biệt lấy rìu đá nhỏ nhất nhẹ nhất trong nhà đến, bình thường cây rìu này đều là Tử và Hồng dùng.

Tử và Hồng là hai nô lệ khác của Thạch Hổ, đều là thuần nhân giống cái, trong đó, Hồng đã mang thai, đại khái trước khi tới mùa đông Thạch Hổ sẽ được làm cha, có đứa con đầu tiên của mình.

Vì thế, Lục vẫn luôn lo lắng không thôi, vì mùa đông thật sự không phải là thời cơ tốt để chăm sóc trẻ con. Mùa đông khí hậu ác liệt, rét lạnh còn thiếu thức ăn tươi, trẻ con rất dễ mắc bệnh, chỉ cần không cẩn thận chút xíu sẽ chết yểu.

Lục vốn còn có năm anh chị em, có ba người đều chết yểu trong mùa đông vào những độ tuổi khác nhau, chỉ có hắn và Hồng sống được tới nay.

Không sai, Hồng là em ruột của Lục. Lúc trước Thạch Hổ chỉ muốn mua mình hắn, sau đó hắn khổ sở cầu xin, Thạch Hổ mới mua luôn cả Hồng, triệt để thoát khỏi cuộc sống như địa ngục kia.

Vì thế, Lục vẫn vô cùng vô cùng cảm kích Thạch Hổ.

"Vu Nặc đại nhân, ngài sang bên cạnh nghỉ ngơi là được rồi, chuyện này vẫn để tôi làm cho." Hiện tại, đối tượng Lục lo lắng còn có thêm một người__ Vu Nặc đại nhân quá yếu, y sống cùng Bạch đại nhân, thật sự có thể trôi qua mùa đông này sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!