Bạch không có cách nào nấu đồ ăn, nồi đá ba mẹ từng dùng khi còn sống đặt trong góc đã mọc cả rêu xanh, Thủy Sa thỉnh thoảng sẽ đưa chút đồ ăn cho Bạch, bỏ lại vài cái chén gỗ thô sơ, trong chén phủ một lớp bụi dày, rửa sạch rồi vẫn có thể dùng được.
Sau khi vào nhà bên tay trái có một cái lò đơn giản đã bỏ phế, quanh năm không dùng, đã bị sụp, phiến đá rớt mất một mẩu, Bạch không nói, Ngô Nặc cũng không biết đó là cái lò.
Ngô Nặc chỉnh lại phiến đá, rồi ra ngoài nhặt một ít phiến đá thích hợp, chắp chắp vá vá, một cái lò hoàn toàn mới đã dựng xong. Một mặt lò tựa vào tường đá, hai mặt kia hoàn toàn dùng đá chống đỡ. Không có bất cứ vật dán dính nào, lúc sử dụng cần phải đặc biệt cẩn thận.
Ngô Nặc cố gắng hồi tưởng lại mấy cái lò đất y từng thấy lúc ở dưới quê, dáng vẻ đại khái còn có thể nhớ lại sáu bảy phần, chỉ là không biết có thể tự làm một cái hay không. Chủ yếu nhất là nhất định phải làm ra lỗ thông khói, nếu không làm cơm trong nhà liền đầy khói hun, thời gian ngắn còn có thể ráng nhịn, thời gian lâu y sẽ chịu không nổi, hơn nữa cũng không tốt cho cơ thể. Đương nhiên, tốt nhất là tách phòng ngủ và phòng bếp ra.
Dựng lò xong, Ngô Nặc tốn rất nhiều sức mới tha được cái nồi đá nặng chết được tới bờ sông, rửa đi rửa lại mấy lần mới rửa sạch được cái nồi. Cũng ở bên bờ sông, Ngô Nặc lấy con mồi Bạch đem tới nhất nhất mổ bụng, róc da khoét ruột, xử lý sạch sẽ. Vì thức ăn đầy đủ, Ngô Nặc không định ăn số nội tạng động vật kia, chỉ đơn giản rửa một chút rồi đặt ở bên cạnh, giữ lại buổi chiều làm mồi câu cá.
Bạch thấy Ngô Nặc bưng nồi đá vô cùng vất vả, nó lại không thể giúp được cái gì, vì thế đợi lúc y rửa nồi bên sông, Bạch chạy đi cào tỉnh Thạch Hổ vẫn còn đang ngủ nướng, bảo Thạch Hổ mang theo nô lệ của hắn tới giúp đỡ.
Đối với Thạch Hổ, trước giờ Bạch không biết hai chữ khách sáo viết thế nào. Không chỉ bảo hắn qua giúp, còn đòi hắn một bó củi lớn, một chén muối lớn, gần nửa thịt heo thú, cùng với trái cây mà nô lệ nhà hắn hái từ trong rừng vân vân. Trong quá trình chọn lựa, Bạch phát hiện một thứ nửa đỏ nửa xanh, thứ này trước kia nó từng vô ý ăn phải, đặc biệt, ừm, đặc biệt cay. Hôm qua lúc ăn cá cơm khô buổi tối, tiểu thuần nhân nói vị đó gọi là cay.
Lúc trước nó cảm thấy vị này đặc biệt khó ăn, có vài lần trong thuốc của đại vu cho nó còn có vị này, nhưng, hôm qua sau khi ăn xong cá cơm khô, Bạch thề rằng nó cảm thấy vị cay tuyệt đối là vị ngon nhất nó từng ăn qua. Nuốt nước miếng, Bạch lấy hết toàn bộ ớt (?) nô lệ nhà Thạch Hổ hái về đóng gói mang đi.
Thạch Hổ và nô lệ của hắn trước mang mấy thứ này đến nhà Bạch, khi đi tới bờ sông, Ngô Nặc đã rửa xong con mồi.
Đơn giản hàn huyên xong, Thạch Hổ thoải mái vác cái nồi đá chứa đầy nước, bước nhanh bay về nhà Bạch.
Ngô Nặc cùng làm với nam nô lệ của Thạch Hổ, rất nhanh đã dọn xong thùng nước bằng đá mọc rêu ở cạnh lò. Thạch Hổ vách nồi chạy quay lại mấy bận, cuối cùng đổ đầy thùng nước.
Bận rộn một buổi sáng, Ngô Nặc đã sớm đói bụng, y đổ vào nồi nửa nồi nước, dưới ánh mắt kinh ngạc của Thạch Hổ và Lục, dùng bật lửa nhóm lửa, rồi nhờ Lục trước trông dùm y.
Ba động vật nhỏ bị Bạch cắn chết, chất thịt đều rất chắc, không có vị tanh tưởi đặc biệt nào, hầm ăn nướng ăn đều không vấn đề. Nhưng, ba con động vật này nhiều thịt thì nhiều thịt, sau khi lột da, căn bản không có bao nhiêu mỡ, nếu muốn làm thành đồ xào, nhất định phải dùng mỡ.
May là hơn nửa miếng thịt heo thú Thạch Hổ mang tới khá mỡ, dưới lớp da có lớp mỡ dày gần một ngón tay, nếu cắt hết ra thắn thành mỡ, có thể thắn được mấy chén, đủ xào rất nhiều món.
Suy nghĩ đến thể hình vốn có của Thạch Hổ, Ngô Nặc cắt hết thịt ở bụng, đùi của ba con dã thú nhỏ kia xuống, còn lại, dùng dao đá mà Thạch Hổ hữu tình tương trợ gian nan cắt thành những miếng lớn nhỏ không đều, lại sắt thêm chút thịt heo thú, tất cả bỏ vào nồi, đợi nước sôi rồi lại thêm một chút muối, chậm rãi hầm.
Bạch nói với Ngô Nặc, nó tìm được một loại ớt ở nhà Thạch Hổ, có vị giống với cá khô hôm qua.
Ngô Nặc vui sướng phát hiện, thứ đó vô hạn tương tự với ớt trên trái đất. Xuất phát từ cẩn thận, Ngô Nặc ra ngoài lặng lẽ tải một trái ớt lên thỉnh cầu giao dịch, sau khi hệ thống khấu trừ 5 điểm, tin tức cơ bản của ớt nhảy ra _ Ớt, thực vật thân cỏ sống một năm, vị cay nồng, giàu vitamin C, ăn vào có thể chống rét, giảm đau, tăng sự thèm ăn, thúc tiến tiêu hóa vân vân. Dùng ngoài có thể tiêu độc, giết sâu bọ, kháng khuẩn vân vân.
Muốn tin tức tường tận hơn, ký chủ phải sử dụng tích phân giao dịch tiến hành đổi thông tin.
Chỉ cần là ớt thì được rồi.
Ngô Nặc cao hứng không khép được miệng, đóng giao diện thao tác hệ thống, vui vẻ trở vào nhà tuyên bố: "Đây là thứ tốt, bỏ vào đồ ăn đặc biệt ngon."
Thạch Hổ từng lỡ ăn qua thứ ớt màu xanh này, vừa rồi không nhận ra, lúc này đã nhớ lại, vừa nghĩ đến vị nóng cháy ở miệng khi đó, mặt hắn không khỏi mang theo mấy phần chán ghét, lầm bầm: "Tôi từng ăn, thứ đó mùi vị rất kỳ quái, chẳng ngon chút nào cả."
"Anh ăn thế nào vậy?" Ngô Nặc hiếu kỳ hỏi.
"Đương nhiên là ném cả trái vào miệng ăn rồi." Thạch Hổ cảm thấy vấn đề của Ngô Nặc quả thật hỏi quá kỳ cục.
Được rồi, bỏ nguyên trái ớt vào miệng nhai, Ngô Nặc nghĩ thôi đã thấy say cái vị đó rồi.
"Cách ăn của anh không đúng, lát nữa anh nếm thử, tôi làm bảo đảm ăn ngon." Ngô Nặc tràn trề lòng tin nói.
Thạch Hổ vẫn bán tín bán nghi.
Ngô Nặc không bận tâm hắn, tiếp tục chọn lựa trong đống trái cây đó, trừ ớt ra, không còn thứ nào quen mắt nữa. Ngô Nặc có chút thất vọng, tùy tiện cầm một quả hình tròn bầu dục dạng sợi màu trắng lên, lấy nước rửa, cắn một miếng lớn.
Không ngờ lại có vị củ cải!
Khác với loại củ cải Ngô Nặc từng ăn trước kia, "vị củ cải" của loại quả này nhạt hơn chút, nhưng ngọt hơn, nước nhiều hơn, giòn tươi nhiều nước hơn củ cải.
Thứ này bỏ vào hầm thịt, mùi vị chắc chắn không tệ. Thân là một đầu bếp kiêm bán hàng rong thâm niên, Ngô Nặc có thể ra kết luận rất chắc chắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!