Chương 12: Khu giao dịch tự do

Ngô Nặc hoàn toàn không hiểu nổi, rõ ràng một giây trước y còn ôm đại miêu nằm trên giường đá, sao bây giờ đột nhiên xuất hiện ở một… quảng trường vô cùng náo nhiệt?

Quảng trường lót bằng bạch ngọc nổi trên không trung, chín cột lớn màu vàng được điêu khắc hoa văn cổ xưa phức tạp đứng sừng sững quanh quảng trường, cột trụ cao tận mây, giữa quảng trường có một hồ nước thật lớn, trong hồ nước nở đầy các đóa hoa vô cùng xinh đẹp, một ngọn núi lớn quái thạch lởm chởm đứng giữa hồ, trên núi thi thoảng điểm chút màu xanh, đỉnh núi cao nhập tầng mây, sương núi hóa thành thác nước phản phất như từ trên tầng mây đổ thẳng xuống, hơi nước khúc xạ ra một đường cầu vồng thật lớn treo phía trên hồ, mây mù luẩn quẩn, mơ hồ có tiếng nhạc hòa tấu, cả quảng trường như một đài ngọc tiên cảnh trên cửu thiên.

Nếu xung quanh không có nhiều sạp bán hàng như thế thì tốt rồi.

Ngô Nặc ngốc nghếch trợn tròn mắt, có chút tiếc nuối nghĩ.

Đợi đã, sạp bán hàng!

Hệ thống đúng lúc lên tiếng nhắc nhở: [Đã thành công tiến vào khu giao dịch tự do cấp 1, trừ đi 10 điểm tích phân giao dịch, ký chủ có thể ở lại khu giao dịch này 1 giờ vũ trụ tiêu chuẩn. Mỗi khi ở lại thêm một tiếng, sẽ trừ thêm 10 điểm tích phân giao dịch, chúc ký chủ giao dịch vui vẻ, mua được thứ mong muốn.]

Ngô Nặc: [… Mày còn có thể keo kiệt thêm chút không?]

Hệ thống trực tiếp che đi vấn đề của ký chủ ngốc, tiếp tục nhắc nhở: [Khu giao dịch cấm tất cả xung đột ngôn ngữ cơ thể, xin ký chủ tự giác tuân thủ quy tắc giao dịch, giao dịch văn minh. Người vi phạm quy định giao dịch, hệ thống sẽ căn cứ vào tình tiết nặng nhẹ mà trừng phạt.] Nói xong, hệ thống trực tiếp gửi một xấp quy định giao dịch thật dày vào đầu Ngô Nặc.

Ngô Nặc bị một đống tin tức đột nhiên xuất hiện trong đầu làm choáng váng, đợi khi y nắm rõ đại khái những quy tắc quy định này, thời gian giao dịch đổi từ 10 điểm tích phân giao dịch đã qua hơn nửa.

Không gian giao dịch này thật ra không phải có thật, mà là hệ thống mô phỏng ra một thế giới toàn màn hình, ở đây hệ thống có thể bảo đảm an toàn cho người giao dịch và bản thân giao dịch ở trình độ lớn nhất, nhưng lại không đi quản giao dịch có công bằng giá hay không. Vì tình huống của mỗi tinh cầu sinh mạng khác nhau, yêu cầu khác nhau, đối với một vài tinh cầu mà nói nó dư thừa như cái thùng rác, nhưng đối với những tinh cầu khác, nó lại là thứ quý hiếm vô cùng.

Ký chủ có thể bán được bắp cải với giá phấn trắng, đó là bản lĩnh của ký chủ, mà có thể mang bắp cải giá trên trời vào thế giới của ký chủ, cuối cùng vẫn sẽ do hệ thống định giá, hệ thống nói phải nghe.

Đứng ở góc độ của ký chủ mà nói, ôm cái đùi vàng lại không thể dùng, vừa nghẹn khí lại vừa cảm thán không công bằng, nhưng, đứng ở góc độ của hệ thống mà nói, nó đang duy trì công bằng ở trình độ cao nhất.

Đứng ở góc độ của Ngô Nặc, hệ thống có công bằng không đều là chuyện nhỏ, hệ thống keo kiệt mới là chuyện lớn __ Mở khu giao dịch cần tích phân, ở lại khu giao dịch cần tích phân, bày hàng ở khu giao dịch cũng phải trả tích phân, tải vật phẩm giao dịch lên đòi tích phân, mua đồ còn phải trả tích phân thật nhiều, cuối cùng muốn bảo quản vật phẩm giao dịch cũng phải bỏ tích phân…

[Hệ thống, có khi nào mày không cần tích phân không?] Y chỉ có 300 điểm ít ỏi, không, hiện tại chỉ còn lại có 290 điểm tích phân thôi, thật sự có thể mua được một túi giấy vệ sinh sao? (╯‵′)╯︵┻━┻

Hệ thống một bộ nghiêm túc trả lời ký chủ ngốc: [Có]

[Lúc nào?]

[Dưới tình huống phi đặc thù, đợi thời cơ.]

Ngô Nặc lặng lẽ mài răng: [… Được rồi, mày thắng rồi.]

Thời gian giao dịch đổi bằng 10 điểm tích phân có hạn, Ngô Nặc không dám lần chần thêm, bước vội vào khu giao dịch.

Người lưu luyến ở khu giao dịch vô cùng nhiều__ Nếu những tên trên đầu mọc sừng thú, hoặc trên trán có ba con mắt, hoặc mọc bảy tám cánh tay, hoặc cái đầu còn lớn hơn thân thể, hoặc thêm nữa là kẻ trông giống như tảng đá v.v… đằng kia có thể nói là người.

Mọi người chọn lựa giữa những sạp hàng khác nhau, trả giá với chủ sạp, cũng có vài người đồng thời nhìn trúng một món, tranh tới đỏ mặt tía tai.

Đúng là giống như chợ đêm đã từng thấy qua!

Nhưng khác với chợ đêm bình thường, những thứ buôn bán ở đây có rất nhiều chủng loại, từ khoáng sản kim loại đến máy móc kỳ lạ cổ quái, từ rau quả trái cây đến thuốc cao thuốc viên, từ củi gạo dầu muối đến trân châu bảo khí, từ vật chất thuần thiên nhiên đến sản phẩm kỹ thuật khéo léo tinh xảo v.v…, thương phẩm đủ mọi kiểu dáng rực rỡ muôn màu làm người ta nhìn hoài không hết, rất có khí thế "chỉ có bạn không nghĩ ra được, không có thứ bạn không mua được".

Ngô Nặc cảm thấy lúc Lưu lão lão vào đại quan viên có tâm trạng gì, hiện tại đại khái y cũng có tâm trạng đó.

(Lưu lão lão là một nhân vật trong tác phẩm nổi tiếng Hồng Lâu Mộng, ý chỉ lần đầu bà vào nhà quan lớn đối với mọi thứ đều tò mò hiếu kỳ.)

Chỉ có một đôi mắt căn bản không đủ nhìn đâu!

"… Thiên túc trùng anh cần, tôi đã mang tới rồi, toàn bộ chọn mập nhất cho anh, bảo đảm anh vừa lòng. Hắc thiết tinh tôi cần, anh mang tới chưa?" Cạnh đó, một người ba mắt mập lùn đang thân thiết hỏi một cự nhân nham thạch cao hơn 2 mét rưỡi.

Cự nhân nham thạch hơi há miệng, âm thanh thấp trầm như sấm rền: "Tìm được rồi, nhưng lần trước cậu ra giá quá thấp, có người dùng một trăm con thiên túc trùng đổi một cân hắc thiết tinh, tôi không thể bán cho cậu."

"Cái gì, một trăm con thiên túc trùng đổi một cân hắc thiết tinh?!" Người ba mắt thấp lùn tức đến dậm chân, gương mặt vừa rồi còn màu trắng thoáng cái đã biến thành xanh lục, trông ra quả thật phẫn nộ cực điểm, "Tốt nhất đừng để tôi biết tên khốn nào đang đục góc tường của tôi! Một trăm con thì một trăm con, anh có bao nhiêu hắc thiết tinh, tôi lấy hết."

Cự nhân nham thạch trông có vẻ hàm hậu thành thực ồm ồm nói: "Không nhiều, chỉ có 20 cân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!