Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Thư ký Trịnh vừa mới bước ra thì có một vị thư ký Hách khác đẩy cửa bước vào: "Boss, dựa theo lịch làm việc thì bây giờ sếp cần xuất phát đi đến phòng Khoa Học Kỹ Thuật."
Cao Vũ Sanh gật đầu, đặt con chuột khăn mặt vào trong ngăn kéo, cầm lấy áo khoác vest trên giá treo khoác lên cánh tay. Thư ký Hách sửa sang lại văn kiện trên bàn một chút rồi bỏ vào cặp hồ sơ, rồi theo hắn đi ra khỏi phòng làm việc, người của bộ phận quản lý muốn đi cùng cũng đã chờ ở ngoài cửa.
Người của bộ phận của quản lý và ông chủ đã rời khỏi, thư ký Hách liền phân phát những văn kiện khẩn cấp cho các bộ phận khác. Trịnh Kinh đang tố khổ với quản lý nhân sự, bày ra vẻ mặt đau khổ hỏi hắn: "Tôi nói này Hách Học, sao cũng là thư ký mà anh chưa từng bị trừ tiền thưởng vậy?"
Thư ký Hách đưa một bản văn kiện cho quản lý nhân sự, đưa ngón tay đẩy đẩy mắt kính không gọng một cái: "Tôi đã hỏi qua Siri của Boss vấn đề này, nó nói số tiền này gọi là tiền thưởng, hoặc cũng có thể gọi là thuế cho IQ."
"..." Trịnh Kinh há miệng sửng sốt một lát, quay đầu hỏi quản lý nhân sự, "Bản định chế Siri của ông chủ hẳn là không cho ai đụng vào đúng không?"
Chị gái nhân sự đồng tình vỗ vai cậu: "Cái đó à, từ trước đến giờ thư ký Hách vẫn khá uyển chuyển."
"..."
Đoàn người Cao Vũ Sanh bước vào thang máy thì gặp được Hứa Kiều khóc đến độ mắt hồng hồng
- Nữ đồng nghiệp bộ phận thị trường. Hứa Kiều trông rất là nhanh nhẹn xinh xắn, khóc thút thít, thấy bọn họ thì vội vàng chào hỏi: "Cao tổng, tôi đi gặp Đình Đình, xin nghỉ một ngày."
Cô gái này học đại học ở Đài Loan, mở miệng ra là có mùi Đài Loan và Bắc Kinh trộn lại, bình thường tất cả mọi người rất thích trêu chọc cô, nhưng hôm nay không ai có ý định này cả, đều im lặng.
Nếu mà cho Địch Thần thấy được hình ảnh sinh vật xinh xắn đáng yêu nghẹn ngào khóc thút thít này, thì chắc chắn anh sẽ không chịu được móc khăn tay ra dỗ dành hai câu. Mà Cao Vũ Sanh không biết thương hương tiếc ngọc chỉ khẽ xoa cằm một cái, cho phép hành vi cúp làm của cô.
Bên phía đồn cảnh sát, vì có các nhân viên cảnh sát khác tiến lên ngăn cho nên Địch Thần không thể đánh cho lão bánh quẩy đến rụng răng đầy đất, nhưng những cảnh sát đó cũng không hề có ý truy cứu việc "hành hung cảnh sát" của anh, cậu cảnh sát chuyên ghi chép còn len lén cho anh một ngón tay cái. Đồn cảnh sát nhân dân ngày nào cũng bộn rộn đến độ phải vác chân lên cổ mà chạy, chắc là những đồng chí này cũng không ưa vị "cha thiên hạ" này rất lâu rồi.
Dây dưa một lát rồi đi khỏi đồn cảnh sát, ra đó thì vừa vặn gặp được Hứa Kiều được gọi đến hỏi về tình hình.
"Anh chính là vệ sĩ Địch Thần đúng không?"
Cô gái này lùn hơn anh, vì dựa hơi gần nên khiến cho đường nhìn của Địch Thần trượt hẳn qua đỉnh đầu, suýt nữa là không thấy được người đâu hết, cúi đầu lên tiếng: "A, cô là?"
"Tôi là đồng nghiệp kiêm bạn thân của Lý Địch, tôi tên là Hứa Kiều, có lần anh đến đón cô ấy tan làm tôi có nhìn thấy." Trời nóng quá, trên đường cô chạy đến đây thì mồ hôi và nước mắt đã làm nhoè lớp trang điểm. Khi biết được thi thể đã được đưa đi giám định, phòng ở cũng tạm thời bị niêm phong không vào được, còn tình tiết vụ án thì không thể trả lời được thì lập tức lại khóc lên.
Địch Thần bị cô khóc đến không còn cách nào, dẫn cô đến tiệm trà sữa gần đó, rồi gọi một ly trà sữa.
"Chắc chắn Đình Đình sẽ không tự sát, nhất định là tên vương bát cao tử Vương Cánh Hàng làm." Hứa Kiều hung hăng nín một ngụm trà sữa lạnh.
Địch Thần gỡ nắp của ly nước chanh ra, một tay cầm ly từ từ uống, nghe cô gái này dùng giọng Trung pha Đài căm phẫn kể lại chuyện của Lý Đình.
Lý Đình và Vương Cánh Hàng biết nhau lúc cô đi thuê nhà, Vương Cánh Hàng ở một hộ tái định cư khác. Lúc trước Thái Trang là một khu dân cư nghèo cực kỳ lớn, nhà nhà cách nhau cũng ít nhất ba tầng trở lên, cho nên những người được tái định cư ai cũng trở thành phú ông. Khi đó Lý Đình là nghiên cứu sinh mới tốt nghiệp chưa lâu, nên cái gì cũng không biết, bị hoa ngôn xảo ngữ của Vương Cánh Hàng lừa gạt cho nên mới hẹn hò một đoạn thời gian.
Kết quả khi phát hiện học thức và cách sống khác nhau quá thì Lý Đình đề nghị chia tay, nhưng Vương Cánh Hàng không chịu, mới đầu quậy nhảy lầu cắt cổ tay này nọ, sau đó lại bám riết không buông thậm chí còn theo dõi theo đuôi cô.
"Anh ta có từng nói, nếu như Đình Đình không hẹn hò với anh ta nữa thì anh ta sẽ phá huỷ cậu ấy." Hứa Kiều cắn ống hút đến bẹp lép, nhịn không được lại bắt đầu rơi nước mắt.
Địch Thần đưa khăn giấy cho cô: "Nói cách khác, Vương Cánh Hàng là người của Thái Trang, vậy thì anh ta và người của Thái Trang Tân Thành có biết nhau đúng không?"
"Chắc là mấy chủ cho thuê sẽ biết nhau, dù sao cũng ở trong cùng một khu mà. Người thuê thì không nhất định." Cô đã nói tình huống này cho cảnh sát khi họ đến công ty điều tra, hy vọng có thể bắt được người kia.
Hai người lưu số điện thoại của nhau lại, thực chất chính là Hứa Kiều đơn phương hỏi số điện thoại của Địch Thần.
"Tôi biết chuyện này thật ra chẳng có quan hệ gì với anh cả... Chỉ là trong lòng tôi muốn vậy thôi, anh chính là anh hùng đánh Vương Cánh Hàng, lưu số anh lại thì trong tâm tôi sẽ yên tâm hơn."
"Trách nhiệm mà thôi."
Anh hùng sao?
Địch Thần lắc đầu, khoác ba lô lên vai, hít một hơi thật sâu. Hơi nóng theo đuôi xe hơi phả vào mặt, mùi riêng biệt này của mùa hè khiến anh sặc khụ khụ khụ ba tiếng. Hồi niên thiếu, cũng là một mùa hè nóng oi thế này, Địch Kiến Quốc quấn băng gạc nhe răng nhếch miệng với anh: "Anh hùng cái gì, bản năng con người thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!