Chương 40: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Địch Thần nhìn thoáng qua rồi lập tức khép lại, không cho thư ký Trịnh cơ hội nhìn thấy nhũ danh của tổng tài, cười cười nhìn về phía vị nam sĩ nhã nhặn kia: "Tiên sinh xưng hô thế nào để tôi nói với tổng tài một tiếng."

"Tôi họ Bạch, tên là Bạch Duệ, là một luật sư." Người đó rất bình tĩnh.

"Đợi chút." Địch Thần cầm lấy tấm thiệp kia, xoay người rời khỏi bàn lễ tân.

Thư ký Trịnh đuổi theo, nhỏ giọng hỏi: "Anh ta là ai thế?"

"Tới nhận người thân." Địch Thần vẫy vẫy tấm thiệp trong tay, lúc thư ký Trịnh đưa tay ra cầm thì nhanh chóng né đi.

"Can đảm của người này đúng là lớn thiệt." Trong công ty, thư ký Trịnh là người duy nhất biết Tinh Tinh ca ca là ai ngoại trừ hai đương sự, kinh ngạc quay đầu lại nhìn vị Bạch tiên sinh đang đợi ở bàn lễ tân, "Lòng tin của anh ta từ đâu đến thế?"

Mấy người lừa gạt lúc trước cũng chỉ dám gửi thư hay gọi điện thoại này nọ thôi, người này lại dám tìm thẳng đến đây, lại còn xui xẻo đụng trúng Địch Thần. Lý Quỷ gặp phải Lý Quỳ, kết quả là có thể đoán được.

"Chắc là không biết sợ đánh là gì." Địch Thần sờ sờ cằm.

"..."

Cao Vũ Sanh mới vừa làm việc xong, đứng dậy rót ly nước uống. Lấy một hộp lá bạc hà khô ở trong tủ âm tường, bỏ hai lá vào ngâm. Lá bạc hà khô quắt từ từ nở ra trong nước, xanh xanh trắng trắng, khiến cho tâm tình người ta vui vẻ.

"Có một người tự xưng là anh trai em đang đợi ngoài cửa, muốn gặp em." Địch Thần đi tới, đưa tấm thiệp cho hắn.

"Hửm?" Cao Vũ Sanh nhận lấy liếc một cái, "Sao anh lại không làm gì anh ta..." Nói phân nửa, ý cười trong mắt chợt biến mất.

"Nhũ danh này của em còn có nói qua với người nào khác không?" Địch Thần thấy sắc mặt hắn hơi sai, thu lại trêu đùa.

"Nói anh ta vào đây để xem anh ta sẽ nói cái gì." Ánh mắt Cao Vũ Sanh lạnh lùng nhấp một ngụm nước bạc hà.

Vị luật sư Bạch này dường như là đã tiếp xúc với người có thân phận nhiều, đi lại trầm ổn, sắc mặt bình tĩnh. Địch Thần nhìn mà buồn cười, khi đưa người vào phòng làm việc thì phát hiện Cao Vũ Sanh đã thay đổi một bộ dáng khác. Không còn hung quang bắn ra bốn phía như lúc nãy nữa, người đang ngồi trên sô pha chậm rãi uống nước, quanh thân ngập tràn khí tức ôn hòa bình tĩnh.

"Ngồi đi." Địch Thần kéo một cái ghế đến đối diện, mình thì ngồi bên cạnh Cao Vũ Sanh, dùng ánh mắt trù tính dò xét luật sư tiên sinh đối diện, đang nghĩ xem nên đánh từ chỗ nào.

Bạch Duệ nhìn thoáng qua Địch Thần ngồi bên cạnh Cao Vũ Sanh, muốn nói lại thôi.

"Tôi là vệ sĩ, một bước cũng không thể rời đi, hai người cứ thoải mái trò chuyện, không cần để ý đến tôi." Địch Thần làm ổ trên ghế như người không xương, một tay đặt ở trên lưng ghế của sau lưng Cao Vũ Sanh, đây có lẽ là vệ sĩ hung hăng nhất cái thành phố này.

"Anh chính là Tinh Tinh ca ca mà em muốn tìm." Bạch Duệ hít sâu một hơi, nói thẳng ra.

"Phụt..." Địch Thần nhịn không được cười ra tiếng, nhanh chóng che miệng lại tỏ ý xin lỗi, mời Bạch tiên sinh tiếp tục. Vừa rồi anh còn nghĩ có thể là anh ruột lưu lạc bên ngoài của Cao Vũ Sanh, giờ thì hay rồi, thì ra là có người đến để giả mạo anh.

"Tôi thấy anh không giống lắm." Cao Vũ Sanh bưng ly thuỷ tinh lên, sắc mặt lãnh đạm nhấp một hớp nước bạc hà.

"Em vẫn còn uống nước bạc bà." Bạch Duệ cứ như là không nghe được câu nghi vấn kia, vô cùng cảm khái thở dài, tháo kính xuống xoa xoa, dường như là để che đi ánh nước trong mắt, "Người sống trên núi chỉ có uống nước suối, nước giếng, không có cà phê hay trà, chỉ có thể hái lá bạc hà bỏ vào để giải nhiệt giải khát. Lúc còn bé em đã rất thích uống như thế."

Địch Thần sửng sốt, anh cũng không có chú ý tới điểm này. Từ lúc lần đầu tiên nhìn thấy Cao Vũ Sanh thì người này không hề uống cà phê hay trà, bình thường chỉ uống nước bạc hà.

Trong núi đúng thật là có rất nhiều bạc hà, người trong làng thường xuyên dùng làm thuốc, hạ hoả hay giảm ngứa ngáy. Có một lần Địch Thần chơi trò thắng Nhị Cẩu hàng xóm, giành được một bình thuỷ tinh xinh đẹp, học theo ông mặt rỗ ở đầu làng bỏ lá bạc hà vào.

Hoà vào với nước lạnh, cũng chẳng có vị gì, chỉ giỡn Thiên Tứ thôi. Thì ra là nhiều năm như thế mà em ấy vẫn còn nhớ rõ sao?

Cao Vũ Sanh không có trả lời lại, rũ mắt nhìn hai chữ "Thiên Tứ" trên tấm thiệp: "Mấy năm nay anh đã đi đâu thế?"

"Anh là cô nhi, cha mẹ đã mất hết rồi, lúc cảnh sát đưa anh về tìm không thấy người nên liền quay về cô nhi viện." Bạch Duệ không hổ là làm luật sư, nói năng đạo lý rõ ràng, tốc độ nói nhanh lại ổn định, khiến cho người không tự chủ được nhập vào bối cảnh của hắn.

"Trấn dưới chân núi chỗ chúng ta ở tên là Nam Bia, bởi vì trên trấn có một tấm bia đá được dựng từ thời Nam Triều. Làng chúng ta tên là Pha Thượng (1), bởi vì nằm trên sườn dốc."

(1) Pha có nghĩa là dốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!