Chuyển ngữ: Cực Phẩm
"Anh tìm được gì?" Địch Thần quay đầu lại, thấy Cao Vũ Sanh đang nắm tay Mông Mông đứng ở cổng. Có một người chưa từng thay đổi đứng ở chỗ cổng sắt và hàng rào cũ kỹ, ký ức và hiện thực chồng lên nhau trong nháy mắt.
"Ca ca, em muốn đi ra ngoài chơi." Cậu nhóc đứng kế cổng mở to mắt nhìn anh.
"Nhưng mà dì Diệp nói là không thể ra ngoài."
"Hu..."
"Được rồi, chúng ta đi trên con đường này thôi nhé."
"Ừm." Cậu bé vui vẻ ra mặt, nắm tay của anh lao ra ngoài cổng.
Mặt kính ký ức tan vỡ trong phút chốc, lại về đến trên người của người trẻ tuổi thân hình cao to trước mắt. Cao Vũ Sanh lẳng lặng nhìn anh, không có chút hứng thú nào với hoàn cảnh xung quanh.
Một tay Địch Thần kéo xe điện đến.
Mông Mông thả tay Cao Vũ Sanh ra, hai ba cái leo lên ghế nhỏ của xe điện, đây là chỗ ngồi dành riêng cho bé: "Hôm nay sẽ về nhà à?" Trong ấn tượng của bé, ngồi xe của chú Cao chính là muốn đến Ngọc Đường Loan, ngồi xe điện chính là về khu Gia Chúc Viện đồn công an. Nếu cậu lấy xe điện để ở đây nghĩa là sẽ về nhà.
"Sau này cậu không thể đi làm ở đây nữa." Địch Thần giải thích cho bé một câu, lấy xe điện ra là vì sau này sẽ không đến nữa.
"Cậu bị cuốn gói đi sao?" Địch Mông Mông vô cùng sợ hãi, sau đó lại vô cùng đau đớn nói, "Cậu không ở đây nữa thì con còn cần đến nhà trẻ này làm gì nữa, con cũng không đi!"
Địch Thần cho bé một cái vỗ ngay ót: "Thằng nhóc này, chắc là đã sớm muốn không đi đúng không."
Cao Vũ Sanh không ngạc nhiên chút nào với chuyện từ chức của anh, mở cốp xe đằng sau để cho anh bỏ xe điện vào: "Tiểu khu em ở có nhà trẻ song ngữ. Có lớp học cho mẫu giáo, năm bé một lớp, có thể quan sát hai mươi tư tiếng đồng hồ qua camera, mỗi một chủ nhà có một danh ngạch miễn phí."
"Cho nên?" Địch Thần nhướng mày.
"Nếu như tạm thời anh chưa có việc thì không bằng làm vệ sĩ full
-time cho em, phúc lợi của nhân viên là được miễn phí đến học ở nhà trẻ kia. Nhưng mà tương ứng, tiền lương hàng năm sẽ thấp hơn tiền lương hàng tháng." Cao tổng bày ra vẻ mặt của nhà tư bản, giơ tay lên đóng cốp sau.
Xe đã ở trong thành phố bôn ba một ngày, nên sau xe có một lớp bụi mỏng. Địch Thần nhìn nút đóng cốp đằng sau có vết mồ hôi nhợt nhạt, bỗng nhiên vừa vừa buồn cười lại vừa không nỡ. Thằng nhóc ngốc này, sợ mình nghĩ đây là bố thí nên không chịu nhận à?
"Được." Không đợi Cao Vũ Sanh giải thích gì thêm, Địch Thần đồng ý một tiếng, nhét Mông Mông vào ghế trẻ em, mình thì không xấu hổ gì ngồi vào ghế phó lái để sai ông chủ lái xe.
Cao Vũ Sanh có chút ngoài ý muốn.
"Nhìn anh làm gì? Ca của em là cái loại ngu ngốc không thèm nhận đồ bố thí sao? Có người bao nuôi đương nhiên là anh cam tâm tình nguyện." Địch Thần tiện tay mở radio trong xe, nghe MC radio kể chuyện phiếm.
Chẳng biết là có nên sửa đúng cách dùng từ của anh ấy không, phải sửa đúng lại nhận thức sai lầm với công việc này, bỗng nhiên Cao Vũ Sanh không nói gì, chỉ có thể im lặng lái xe.
[Tiếp theo là người nghe 2333 (tiếng khóc), chọn một bài hát gửi cho bạn gái mình, bài hát tên là "Cuối cùng em cũng làm vợ hai của người khác."] MC radio bỗng lúng túng trong nháy mắt, nhưng vẫn kiên trì không cười phát bài hát.
"Cuối cùng em cũng là vợ hai của người khác
Nghĩ là không làm việc gì cũng có thể phát đại tài
Em cũng biết là tình yêu dùng tiền mua không phải là tình yêu
Chờ em hoa tàn ít bướm bị người vứt bỏ cũng đừng quay về"
"Cái ca từ thiếu thốn gì đây, ha ha ha..." Địch Thần nghe vui vẻ, lấy mu bàn tay vỗ vỗ Cao Vũ Sanh, "Ai, ca mới vừa giỡn với em đó, em đừng nghĩ là anh chiếm tiện nghi của em thật. Người muốn mời anh làm cả năm phải xếp từ đường bán kim khí cho đến quảng trường trung tâm lận, nếu không nhìn vào tình cảm khi còn bé của hai chúng ta thì anh cũng không làm cho em đâu."
Lúc này Cao Vũ Sanh mới lộ ra chút tươi cười: "Ừm."
Thằng nhóc ngốc. Địch Thần tắt loại âm nhạc đau tai kia đi, nghiêng đầu nhìn hắn: "Lại nói tiếp, sao em lại đổi tên thành Vũ Sanh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!