Chuyển ngữ: Cực Phẩm
"Thiên thượng tinh, lượng tinh tinh, vĩnh xán lạn, trường an trữ."
Trong toa xe lửa ghế ngồi cứng chật hẹp, ở giữa có treo một cái TV hai mặt, đang chiếu một bộ phim Hồng Kông nổi tiếng bấy giờ. Một mỹ nhân cổ trang cầm một cái khoá bình an, ngấn lệ đọc từng chữ trong câu thơ trên đó, đó là dòng thơ lúc mẫu thân cô đưa cô cho người khác thì khắc lên khoá. Rõ ràng đây là một câu chúc tốt đẹp, nhưng lại là vật tượng trưng cho cốt nhục chia lìa.
"Hu hu hu..." Một bé trai tầm khoảng năm sáu tuổi đang nằm dưới chỗ ghế cứng, ánh mắt ngây ngốc nhìn màn hình mờ mờ kia, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ không ngừng kéo đến.
"Tại sao lại để trẻ con ngủ trên mặt đất, sẽ bị cảm đấy." Một cụ già ngồi gần đó chỉ vào tờ báo cũ dưới người cậu nhóc, khuyên đôi nam nữ ngồi trên ghế, "Để cho bé ngủ trên ghế đi, người lớn ngủ trên đất."
"Ngủ trong lòng thì nó sợ nóng." Người phụ nữ cười nói một câu, cúi đầu nhìn đứa bé nhưng vẫn không bế lên, giơ một chân ra cản lại đường nhìn lên TV, dùng giọng nói mang theo giọng địa phương mắng cậu bé, "Đừng xem nữa, mau ngủ đi!"
Tác dụng của thuốc khiến cho Cao Vũ Sanh tuổi nhỏ nói không ra lời, không có phim phân tán lực chú ý thì nhanh chóng đã không mở mắt nổi. Lúc mơ mơ màng màng, nghe được người đàn ông kia nói: "Cô đưa nó vào WC thay đồ cho nó đi, mặc đồ tốt như thế lát nữa nhân viên tàu đến kiểm tra lại nghi ngờ."
Đợi cậu tỉnh lại, đồ trẻ con mềm mại cao cấp không thấy đâu nữa, trên người mặc vào một cái áo lông cũ mèm. Giày da nhỏ trên chân đổi thành đôi giày vải không vừa chân, bên trong toàn là cát đất, cọ đến lòng bàn chân đau rát.
"Đi nhanh chút coi!" Người đàn ông thấy cậu tỉnh, lập tức để cậu xuống đất để cậu tự đi.
Đã ra khỏi xe lửa, đây là một thành phố nhỏ, từ kiến trúc đến người dân đều là đen thui bẩn thỉu, đầy mùi bần cùng và rách nát.
Dạ dày quặn đau một cơn, Cao Vũ Sanh không tự chủ được ngồi chồm hổm xuống, trước mắt choáng váng ập đến từng cơn. Cậu không biết mình đã ngủ bao lâu, nhưng người đã đói bụng đến cực hạn, không có chút sức lực nào.
Người đàn ông thấy cậu ăn vạ, giơ tay lên muốn đánh, bị người phụ nữ ngăn lại.
"Đừng đánh nó, đường còn dài lắm." Người phụ nữ lấy ra một cái bánh bông lan nhỏ rẻ tiền bán ở trạm xe lửa, đưa cho cậu, "Đói bụng à, cho con ăn. Ăn no đi rồi cô dẫn con đi tìm mẹ."
Đứa bé ngước mắt nhìn người phụ nữ kia, miệng to như chậu máu, trên mép còn có một cái mụn ruồi to, màu da khô vàng, cách gần như thế suýt nữa khiến cậu sợ quá khóc lên. Gia giáo nghiêm khắc khiến cho cậu rất khó nhận đồ ăn người khác đưa, nhưng bây giờ cậu biết, mình là bị bắt cóc, không ăn thì sẽ chết đói.
Nhận miếng bánh có chút đen, nhặt ra chỗ có thể ăn cắn một cái. Một mùi thức ăn thiu xông vào khoang miệng, khiến cho cậu buồn nôn, phun thẳng ra. Ngẩng đầu nhìn thấy có một cảnh sát giao thông đứng chỗ ngã tư đường, đang thổi kèn chỉ huy giao thông, cậu lập tức không để ý đến cơn đau dạ dày nữa, lớn tiếng gào lên: "Chú cảnh sát ơi, cứu con với..."
Người đàn ông hung hăng tát cậu một cái, đánh đến độ hai tai ong ong. Chuyện xảy ra sau đó thì không còn nhớ rõ nữa, lúc tỉnh dậy thì đã ở trên một chiếc xe lam của nông dân, đang xình xịch xuất phát dọc theo đường núi.
Đó là một thôn làng ở rất xa, lúc này thì mặt trời đã lặn về phía Tây. Cậu bị bán cho một gia đình không có con, người đàn ông chủ nhà là một người lưng còng, người phụ nữ là một người gầy trơ xương.
"Hu hu hu, con muốn về nhà, con muốn mẹ..." Cậu bé nho nhỏ ăn được chút đồ nên có sức, bắt đầu khóc quấy không ngừng.
"Đừng khóc nữa, sau này mẹ chính là mẹ con." Người phụ nữ nói một câu đặc giọng địa phương, quang quác nghe không hiểu, cầm một cái khăn đen thùi lùi lau mặt cho cậu.
Người còng lưng lại gần xem, thấy cậu bé lông mày rậm rạp mắt to tròn, trông cực kỳ đẹp trai, hài lòng cười hề hề, cũng nói bô bô một tràng gì đó.
Gian nhà tối om đốt ngọn đèn dầu, kéo cái bóng hai người đến dài ra, chúng nó khiêu vũ trên bức tường đá. Tất cả trước mắt cứ như một cơn ác mộng, hai tên yêu quái mua cậu từ trong tay bọn buôn người, đang thương lượng xem là nên chiên xào hay hầm. Cao Vũ Sanh nho nhỏ không nhịn được, "oa" một tiếng khóc lớn lên.
Mấy ngày đầu người phụ nữ còn có thể dỗ cậu, sau khi dỗ không được nữa cũng mặc kệ. Cậu cố gắng chạy trốn nhưng bị người còng lưng bắt lại đánh. Lúc hai người làm việc thì hay dùng sợi dây trói cậu ở trong sân, ném cho một cái bánh bao cứng ngắc.
Cao Vũ Sanh ngồi trên gốc cây, nhìn đồ vật còn cứng hơn đá ở bên chân, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mẹ, cha, nhà của con ở số mười lăm đường Minh Sơn khu Tây Thành, con tên là Cao Thiên Tứ, mẹ con tên là Diệp Dung, cha con họ Cao..."
"Phạch phạch," con gà ngồi trên hàng rào bỗng nhiên bay đi, một cái đầu nhỏ nhô ra từ bên hàng rào, một đôi mắt trong trẻo nhìn qua. Đó là một cậu bé trai lớn hơn cậu một chút, trắng bóc giống như cái tô được làm từ vỏ trứng mà ông nội dùng, không hề hợp với cái làng đất vàng gạch bể này.
Anh trai nhỏ nhìn xung quanh một chút, nhảy thẳng qua, ngồi xổm xuống nghiêng đầu nhìn cậu, dùng giọng địa phương nói một câu gì đó, hình như là mấy câu như "Đừng khóc nữa" gì đó.
Lúc này Cao Vũ Sanh mới biết trên mặt mình còn nước mắt: "Anh ơi, anh thả em đi được không? Nhà của em không phải ở đây, em muốn mẹ."
Anh trai nhỏ hơi nhíu mày, đọc theo lời của cậu: "Mẹ? Thả?" Mặc dù nói rất khó khăn cũng rất chậm, nhưng phát âm vô cùng chuẩn.
Cao Vũ Sanh hơi há to miệng, giọt nước mắt trên mặt cũng theo cằm rớt xuống, rớt xuống trên mặt đất đầy bụi bặm.
Đối phương móc một quả trứng chim từ trong lòng ra, vẫn còn nóng hổi, nhét vào trong tay cậu, trong mắt có ý cười nhìn cậu.
"Cho em ăn à?" Cao Vũ Sanh khoa tay múa chân rồi nhét vào miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!