Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Đứng ở trước mặt là có thể nhận ra? Đối với Địch Thần mà nói, đây quả là một chuyện chẳng dễ dàng gì. Sáng hôm sau đi đón Cao Vũ Sanh, ánh mắt của anh vẫn luôn chần chừ ở trên người đối phương, muốn tìm được điểm giống nhau với đứa bé năm đó.
"Sao vậy?" Cao Vũ Sanh bị nhìn đến độ hoảng sợ, nhịn không được mở miệng hỏi anh.
"Thiên (Trời)..." Tên mới vừa thốt ra, đầu lưỡi uốn ra lại cuốn trở về, "Thời tiết tốt nhỉ (Thiên khí...)."
Cao Vũ Sanh quay đầu ra nhìn ngoài cửa sổ, sớm tinh mơ mà mây đen đã giăng đầy trời, bầu trời xám xịt một mảnh: "Không sai, nếu như anh thấy trời giăng đầy mây chính là thời thiết tốt."
"Hê hê." Địch Thần huýt sáo tiếp tục lái xe, không hề xấu hổ chút nào.....
"Từ nay đừng đến tìm Thiên Tứ của chúng tôi nữa, quay về cô nhi viện của cậu đi. Tôi không có nghĩa vụ, cũng không muốn nuôi cậu."
Lúc đó Địch Thần còn nhỏ, không thể hiểu được những lời này của mẹ Thiên Tứ, ngây ngô hỏi: "Vậy con có thể đến tìm em ấy chơi không?"
"Không thể."
...
"Tôi nói anh có nghe không?" Giọng nói của Cao Vũ Sanh gọi Địch Thần đang xuất thần trở về.
Không nghe, Địch Thần ho nhẹ một tiếng: "Cậu nói cái gì?"
"Chú Cao đề nghị cậu đưa con đến gửi ở tầng 17, gần đây rất nguy hiểm." Địch Mông Mông ngồi trên ghế trẻ em hàng sau mở miệng nói lại, trình độ nịnh hót có thể so với thư ký Trịnh.
Lúc trước Vương Cánh Hàng uy hiếp Địch Thần, nói nếu tức giận sẽ gây hại cho Mông Mông. Tuy là Vương Cánh Hàng đã ở trong đồn cảnh sát, nhưng tên biến thái theo đuôi bạn gái này có thể còn chuẩn bị cái gì ở phía sau nữa. Cao Vũ Sanh đề nghị anh làm vệ sĩ full
-time cho mình, như thế thì Địch Mông Mông cũng có thể ở tầng 17, an toàn lại bảo đảm.
Đương sự Địch Mông Mông giơ hai tay hai chân tán thành với đề nghị này.
"Không thể." Địch Thần lắc đầu từ chối, "Tôi vẫn rất thích công việc ở nhà trẻ kia, sắp đến tháng nhận học sinh mới rồi, hiệu trưởng còn trông cậy vào tôi để thu hút việc làm ăn đây."
"Anh?"
"Đương nhiên, dù sao thì mấy cô nội trợ, nhóm bác gái này nọ đều thích chàng đẹp trai mà." Địch Thần nói khoác mà không biết ngượng, tự khen mình, thật giống như nhà trẻ không có vai chính đẹp trai mù mắt này là sẽ phải đóng cửa trong ngày mai.
Dụ dỗ thất bại, Cao tổng cũng chẳng tức giận chút nào: "Vậy thứ sáu tuần này anh sắp xếp thời gian để theo tôi quay về nhà."
"Không phải ngày nào tôi cũng về nhà với cậu à?" Địch Thần thuận miệng nói, liếc qua GPS. Hôm nay Cao Vũ Sanh muốn đến Kim Nam Tư Bản đàm phán, sáng sớm đã đi qua đó.
"Không cần nhìn GPS, đến phía trước rẽ phải." Cao tổng lấy một cái kính râm từ trong túi, "Không phải về nhà của tôi, mà là về nhà của cha tôi."
"Nhà của cha tôi," câu này nghe hơi kỳ kỳ, thường thì nói là "Nhà chaa mẹ tôi" chứ, Địch Thần đầy đầu nghi hoặc lại không tiện hỏi: "Cậu về nhà lại còn muốn mang theo vệ sĩ?"
"Ừ." Cao Vũ Sanh đưa kính râm trong tay cho anh.
Một tay Địch Thần nhận lấy liếc mắt nhìn, thuận tay móc lên cổ áo: "Tôi hiểu rồi, đây là muốn diễn tròn vai chứ gì." Anh thấy ân oán nhà giàu trên TV nhiều rồi, bình thường ăn một bữa cơm thôi cũng giương cung bạt kiếm, nói không hợp câu nào là nói vệ sĩ rút súng ra, con hợp pháp và con riêng đánh nhau đến ngươi chết ta sống để tranh đoạt gia sản.
"... Cứ xem là vậy đi."
"Nhưng tôi bị bệnh quáng gà mà, đeo kính râm nữa thì thành mù luôn, lỡ như có ai làm cậu bị thương thì sao bây giờ?" Địch Thần dừng ở ben đường. Phía trước chính là toà nhà Kim Nam Tư Bản, thư ký Hách đáng tin đã ôm tư liệu đứng chờ trước cửa, thấy xe Cao Vũ Sanh thì đến chào đón.
"Người bên bàn hạng mục đã đến, hẹn ở phòng họp số sáu, chúng ta đến là có thể bắt đầu rồi." Hách Học nhanh chóng lặp lại một lần những nội dung cần thiết để đàm phán. Lần này quan hệ xã hội gặp nguy, Tiêu Điểm cũng không làm được ứng đối hữu hiệu, khiến cho một lượng lớn người sử dụng xoá ứng dụng, dẫn đến Kim Nam Tư Bản rút vốn. Mục đích chính hôm nay của Cao Vũ Sanh chính là đến ngăn cản ý đồ rút vốn, thuyết phục đối phương tiếp tục đầu tư cho mình.
Mới vừa đến trước cửa, một chiếc Bentley màu rượu sâm panh bỗng nhiên lái đến từ bên hông, vững vàng dừng ở trước mặt Cao Vũ Sanh.
Cửa xe mở ra, một đôi giày cao gót màu xanh đậm lộ ra, sau đó là một cây gậy chống đen thui đỉnh đính đá xanh biếc. Có vệ sĩ bước nhanh chạy đến từ ghế phó lái, chưa kịp mở rộng cửa, liền đưa tay đỡ người trong xe xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!