Chương 1: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Con đường hướng Nam Bắc của Lão Thành vẫn luôn quạnh quẽ như vậy, đặc biệt là nơi những tiệm buôn bán đồ ngũ kim (1) tụ tập thì ánh mặt trời cũng keo kiệt chiếu xuống hướng này.

(1) Tiệm bán đồ dùng làm từ các loại kim loại.

Có một cô gái trẻ tuổi mặc đồ công sở đang cẩn thận bước trên giày cao gót, "cạch cạch cạch" khó khăn đi lại quanh lối đi bộ này. Cô gái không cẩn thận đạp phải một vật gì đó khiến cho nước dơ bắn lên, biến vớ da màu trong suốt thành một chiếc quần bó màu xám. Cô gái lấy một tờ khăn giấy ra, vừa quan sát vừa khóc không ra nước mắt nhìn chung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy được một cái biển hiệu nhỏ nằm giữa hai tiệm bán đồ ngũ kim —— Hải Báo Đặc Chủng Gia Chính.

Bởi vì một đoạn thời gian trước luật đồng bộ thành phố mới đưa ra, nên bảng hiệu của công ty Gia Chính giống y như đúc với những tiệm bán đồ ngũ kim chung quanh, đều là nền đỏ chữ vàng nên rất khó tìm. Cô gái không yên tâm lắm cầm điện thoại lên xác nhận lại lần nữa: "Dì Trương à, chắc chắn là số 82 chứ?"

"Không sai, ông chủ có cái đầu trọc đó, con cứ vào là thấy."

Trong tiệm có một ngọn đèn chân không lạnh ngắt, gần tường thì có một cái ghế sô pha cũ nát và một bàn tiếp tân màu sắc tối tăm. Có một cái đầu trọc lóc nhô ra từ sau bàn tiếp tân, hù người ta nhảy dựng.

Một tráng hán đeo dây chuyền vàng to đùng, tay thì đeo chuỗi hạt, chính là ông chủ đầu trọc trong miệng của dì Trương, thấy có khách đến thì lập tức đứng dậy chào hỏi: "Chào cô, cô cần giúp gì?"

Cô gái nơm nớp lo sợ đến gần, nhìn trái nhìn phải cũng không nhìn thấy bảng giá dịch vụ, mà chỉ có một tờ giấy chứng nhận miễn cưỡng chứng minh tính kinh doanh hợp pháp được đặt trong một cái khung bằng thủy tinh.

"Nghe nói... ở đây có cho thuê vệ sĩ tư nhân."

Bây giờ là thời gian tan học, trước cửa nhà trẻ đang lộn xộn tấp nập, có phụ huynh đến đón con, có mấy đứa bé đang đuổi theo nhau đùa giỡn, lại có tiếng những người rao bán hàng rong, đây chính là phong cảnh đặc biệt của khu dân cư này. Đáng tiếc là người hiểu thường thức thì không nhiều lắm, bác gái ở lầu đối diện rõ ràng là không ở trong nhóm này, mở cửa sổ rướn người ra hét: "Chạy la hét ầm ầm đi, lớn lên rồi thành ăn xin!"

"Bà mới là ăn xin đấy!" Cậu bé mập tròn vo không phục, đứng trên ghế nhảy cà tưng nói qua nói lại với bác gái, nhưng mà người nhỏ khối lượng lớn, ghế nhựa không chịu nổi, rắc một tiếng gãy một chân.

"Ấy da!" Có vài phụ huynh thấy hô lên, không đợi cậu bé mập dán mặt với đất thì đã được một cánh tay có lực ôm lấy.

Đó là một thanh niên cực kỳ anh tuấn, mặc áo thun trắng sạch sẽ phối với quần thể thao, trên người đeo một cái tạp dề màu xanh nhạt, đây chính là thầy giáo nam duy nhất trong nhà trẻ này, Địch Thần.

Điện thoại di động trong túi kêu không ngừng, Địch Thần kẹp cậu bé mập dưới cánh tay, một tay thì bắt điện thoại: "A lô, Chu Đại Bàn... Em? Em đang thu thập một thằng nhóc mập, phải nói là giống anh cực, chỉ thiếu một cái đầu trọc nữa thôi."

Nói xong thì đưa cậu bé mập cho một dì mũm mĩm đi đến đón, thuận tay xoa xoa trên cái đầu dưa hấu xù xù.

"Bây giờ à? Không thành vấn đề, đợi xíu, em đến bây giờ."

Cởi tạp dề ra, nhét điện thoại vào túi quần, cười híp mắt nhìn về phía cô giáo bên cạnh. Người thanh niên mặc tạp dề cười nhếch miệng trông rất vô hại, cởi tạp dề thì không hiểu sao còn mang theo một chút bĩ khí.

"Anh có chuyện thì đi trước đi, không còn mấy đứa nữa, tôi coi cũng được." Cô giáo đỏ mặt, không đợi cậu mở miệng liền chủ động đề nghị.

Cám ơn đồng nghiệp tốt tính xong thì Địch Thần giơ tay lên về hướng sân chơi: "Mông Mông, đi nào!"

Trên xích đu có một cậu bé nho nhỏ đang ngồi một mình ở đó, không hề hợp với bầu không khí náo nhiệt quanh mình, nghe thấy Địch Thần gọi bé thì nhảy xuống khỏi xích đu. Địch Thần kéo một dây của ba lô khoác lên vai, nắm tay cậu nhóc đi ra khỏi nhà trẻ.

"Cậu, cậu lại muốn đi bê gạch à?" Mông Mông ngẩng đầu nhìn anh, hiển nhiên loại chuyện về sớm này không phải là lần đầu.

"Đúng thế, con đi đến chỗ cậu Phương đợi một lát rồi tối nay cậu đến đón con." Địch Thần cúi đầu nhìn cậu bé đi mới có vài bước đã mệt, vác cậu bé lên khiêng lên vai.

Mông Mông nhanh chóng bám vào đầu cậu mình, miễn cưỡng ngồi vững trên vai, thở dài như ông cụ non: "Không thể nói trước à? Bệnh tim của con suýt nữa thì bị cậu hù cho phát bệnh."

"Hê, chính là luyện tập chút mà, để cho con khỏi bị cái gì đó dọa, dự phòng trước khi bệnh tim phát tác."

Đối với người cậu già mồm át lẽ phải này, thì bạn nhỏ vô lực phản kháng chỉ có thể liếc mắt mà thôi.

Hai người lắc lư đi qua một con đường, đi đến trước cổng cục công an thành phố, cái bảng hiệu màu xanh không thể nào nhầm lẫn được tràn đầy mùi chính nghĩa vì nhân dân phục vụ, vừa nhìn là biết đây chính là một nơi an toàn để gửi trẻ.

Địch Thần thả cháu ngoại trai xuống, đá đá mông nhỏ ý bảo bé mau đi vào.

Bạn nhỏ phủi phủi quần, bạch bạch đi vào, bỗng chạm mặt một người mặc đồ cảnh sát: "Chú cảnh sát ơi, cháu đi lạc rồi."

Lúc này, người cậu vô lương quăng cháu bỏ chợ đã huýt sáo quẹo qua góc đường, thầm đếm đến hết năm, sau đó thì nhận được điện thoại từ cảnh sát: "Đúng, tôi là cậu của nó. Ai da, thật sự ngại quá nha đồng chí cảnh sát, tôi đang ở trên cao tốc rồi không về được, phiền cậu chăm sóc một chút, tôi lập tức..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!