Chương 43: (Vô Đề)

Văn phòng lại chìm vào yên tĩnh.

Rất lâu sau.

Alansno nhắm mắt lại.

Hai chiếc nhẫn không gian duy nhất còn lại được hắn đặt trên bàn, một lát sau, hắn cất một chiếc đi, rồi nhấn chiếc chuông bên tay.

Ngay lập tức, một thân binh từ bên ngoài bước vào, "Thượng tướng."

Alansno xóa đi tinh thần lực lưu lại trên chiếc nhẫn, hai ngón tay đẩy về phía trước, thản nhiên nói: "... Mang cái này đến Quân Đoàn Đệ Nhị, nói với Light, thứ hắn muốn ở ngay bên trong, có gan thì tự mình lấy ra."

Thân binh tiến lên nhận lấy, cất kỹ.

Alansno nhắc nhở: "Bên trong chứa quân hỏa, lúc mang đi cẩn thận một chút, kẻo nổ."

"...!"

Vẻ mặt nghiêm nghị của người thân binh suýt nữa thì rạn vỡ, chiếc nhẫn trong tay cầm cũng không được, mà không cầm cũng chẳng xong, cuối cùng, với vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh, anh ta đáp: "Vâng!"

Anh ta thề rằng ra khỏi đây sẽ niêm phong thứ này ba lớp trong ba lớp ngoài.

Cất nhẫn xong, người thân binh vẫn chưa rời đi, Alansno ngước mắt: "Còn việc?"

Thân binh do dự nói: "Phó quan Khang Khuyển đã tỉnh lại rồi ạ, vừa mới bị nhốt vào phòng thẩm vấn."

Chậm mất nửa nhịp, Alansno nói: "Ta biết rồi. Sau khi tỉnh lại, cậu ta có nói gì không?"

Thân binh nghĩ kỹ lại, "Không ạ, không nói gì cả."

Quả thực là không nói gì. Phó quan Khang Khuyển tỉnh lại thì ngây người mất mấy phút, mặt không còn chút máu, lúc nghe tin mình sắp bị đưa vào phòng thẩm vấn cũng không hề có một lời biện minh hay phản bác nào.

"... Lui đi, báo cho Cain, bảo cậu ta đợi ta bên ngoài phòng thẩm vấn." Alansno phất tay.

Thân binh: "Vâng."

Đống quân vụ chưa xử lý cũng không còn tâm trí để xem nữa, Alansno ngồi yên tại chỗ một lúc, đoạn cầm lấy chiếc áo khoác bên cạnh khoác lên người rồi cất bước rời đi.

——

Phòng thẩm vấn.

Nơi đây từng giam giữ vô số phạm nhân cứng đầu, những tiếng gào thét thảm thiết dường như đã thấm sâu vào từng kẽ hở, dù thường xuyên được dọn dẹp thông gió, vẫn còn một luồng khí lạnh lẽo không sao xua đi được.

Ánh đèn trắng lóa chói mắt rọi xuống từ trên đỉnh đầu, đâm vào mắt khiến người ta không thể mở ra.

Khang Khuyển bị trói trên ghế hành hình.

Bởi vì Thượng tướng dặn dò, hễ tỉnh lại là đưa ngay đến phòng thẩm vấn, nên không ai dám bôi thuốc cho cậu ta, chỉ thay vội một bộ quần áo.

Sau khi ngâm mình trong khoang trị liệu ba tiếng, lại bị giày vò như vậy, những vết thương vừa bắt đầu có dấu hiệu khép lại đã nứt toác ra, máu chảy lênh láng trên mặt đất, trông vô cùng đáng sợ.

Cửa phòng thẩm vấn mở ra rồi đóng lại, hai người bước vào.

Alansno tay cầm roi hình, dừng lại trước mặt Khang Khuyển.

Ánh đèn lạnh lẽo chiếu lên đôi quân ủng đen bóng băng giá, phản chiếu thứ ánh sáng vô tình. Lông mi Khang Khuyển run lên, cậu ta men theo đôi quân ủng nhìn lên, hướng về phía đôi mắt của Alansno, gượng cười: "... Thượng tướng."

Ánh mắt cậu ta khẽ chuyển, dừng lại trên người bác sĩ Cain mồ hôi đầm đìa: "Cain, anh cũng đến rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!