Chương 42: (Vô Đề)

Cách khu vực loạn từ trường hơn trăm dặm.

Chiến hạm của Quân Đoàn Đệ Nhất xếp thành hàng lối uy nghiêm.

Alansno vừa rời khỏi khu vực loạn từ trường, quang não khôi phục tín hiệu là hắn liên lạc ngay với căn cứ đến ứng cứu. Chỉ mười lăm phút sau, chiến hạm phụ trách tiếp ứng đã có mặt.

Những binh lính còn sống sót cũng lần lượt thoát ra khỏi khu vực loạn từ trường. Toàn bộ quân nhu đã nằm trong tay Alansno, những chiếc xe vũ trang chở đầy quân nhu kém chất lượng kia không còn cần phải bảo vệ nữa, tất cả đều bị cho nổ tung và bỏ lại.

Binh lính bị thương được sắp xếp điều trị trên một chiến hạm chuyên dụng, mọi thứ diễn ra trật tự, ngăn nắp.

Thế nhưng, có một người mãi vẫn chưa thấy ra.

Cain cẩn trọng liếc nhìn quai hàm đang căng cứng của Alansno, khẽ nói: "... Đã phái người đi tìm phó quan Khang Khuyển rồi, chắc sẽ sớm có tin tức thôi."

Alansno nhắm mắt không nói lời nào, thời gian càng trôi đi, áp suất không khí quanh thân hắn lại càng trũng thấp.

"Hay là ngài ăn chút gì trước đi? Tinh thần lực tiêu hao quá độ, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu." Cain khuyên nhủ.

Phó quan Khang Khuyển không có ở đây, trong toàn bộ Quân Đoàn Đệ Nhất, người ở bên cạnh Thượng tướng lâu nhất chính là anh ta, ngoài anh ta ra cũng chẳng ai dám đến khuyên can vào lúc này.

Thượng tướng từ khu vực loạn từ trường trở ra, tuy trên người không có vết thương nào lớn nhưng vẫn có vài vết trầy xước do ảnh hưởng từ vụ nổ, song tinh thần lực lại hao tổn quá nhiều mà vẫn cố gượng không chịu nghỉ ngơi... Cain có chút lo lắng, bệnh đau dạ dày đôi khi cũng liên quan đến cảm xúc và tình trạng tinh thần.

Alansno vẫn chưa thay bộ quân phục trên người, còn vương lại mùi máu tanh và sát khí mang từ khu vực loạn từ trường, ngón tay đeo găng da màu đen đặt trên tay vịn ghế, gõ nhè nhẹ từng nhịp.

Hắn không nói, Cain cũng không dám lên tiếng khuyên thêm.

Thời gian trôi qua từng giây, từng phút, Cain cảm thấy không khí xung quanh như đã đông cứng lại, đè nén đến mức anh ta không thể thở nổi, trong lòng thầm kêu khổ không thôi.

Bỗng, bên ngoài chiến hạm vọng đến một trận huyên náo.

Rất nhanh sau đó, một binh lính vội vã chạy vào báo cáo: "Thượng tướng! Đã tìm thấy phó quan Khang Khuyển rồi! Cậu ta bị Bích Thích Nghĩ bao vây, suýt nữa thì mất mạng, người đã được cứu ra và hiện đang được cấp cứu khẩn cấp!"

Alansno đột ngột mở mắt, đứng bật dậy: "Cậu ta ở đâu?"

Người lính đáp: "Trên tàu y tế bên cạnh ạ."

Ánh mắt Alansno trầm xuống, hắn quả quyết: "Đưa ta qua đó."

"Cain, cậu cũng đi theo."

"Vâng."

Vừa bước vào chiến hạm y tế, mùi máu tanh nồng nặc đã xộc thẳng vào mặt. Đa số binh lính chỉ bị thương nhẹ, những người bị thương nặng đều được đưa vào khoang trị liệu.

Khoang trị liệu của Khang Khuyển vừa đóng lại, cơ thể cậu ta ngâm trong dung dịch phục hồi, trên người cắm đầy những đường ống nhỏ. Máu từ trong dung dịch phục hồi rỉ ra từng sợi, cậu ta nhắm nghiền hai mắt, không rõ sống chết.

Alansno chỉ liếc nhìn một cái đã nhíu mày: "Tình hình thế nào?"

Bác sĩ phụ trách trị liệu vội đáp: "Hiện vẫn chưa kiểm tra xong, nhưng phần lớn là vết thương ngoài da, có vài chỗ tổn thương đến xương, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian là được. Vấn đề nan giải là độc tố vi lượng của Bích Thích Nghĩ trên người phó quan, cần phải từ từ loại bỏ."

Alansno: "Cần bao lâu."

Bác sĩ: "Thông thường, để hồi phục hoàn toàn thì cần khoảng một tháng. Nhưng với thể chất của phó quan thì chắc là..."

"——Ta hỏi, cậu ta cần bao lâu để tỉnh lại."

Đôi đồng tử tím biếc lạnh lùng, tàn bạo đó nhìn sang, người bác sĩ bất giác rùng mình, toàn thân lạnh toát, hồi lâu sau mới lắp bắp nói: "Ch... Chỉ cần khoảng ba tiếng đồng hồ là được ạ."

"Tốt lắm," Alansno xoay người, "Bây giờ về căn cứ, đợi cậu ta tỉnh lại, lập tức nhốt vào phòng thẩm vấn, ta sẽ đích thân đến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!