Chương 36: (Vô Đề)

Nhìn người cũng là cấp S trước mặt, Alansno không chỉ một lần nhìn vào đôi vàng kim đồng của đối phương.

Nhàn nhạt, như vạt nắng đầu tiên chiếu lên đôi cánh hải âu.

Ánh mắt hơi lệch đi, Alansno nhìn những lọn tóc đen của đối phương bị gió cuốn lên, rồi lại cúi đầu nhìn mái tóc trắng của mình, ẩn trong bóng râm đổ xuống, đuôi tóc đã dính máu và bụi bẩn trong lúc giao chiến.

Màu trắng rất sạch sẽ, nhưng một khi đã bẩn, sẽ bẩn một cách triệt để hơn.

Lan Hà: "Ngươi muốn làm gì?"

"Chỉ muốn hỏi một câu," Alansno nói.

Lan Hà: "Ngươi hỏi đi."

Không khí yên lặng vài giây.

"Ngươi—" Alansno ngập ngừng, hạ giọng một chút.

"Tên của ngươi."

Lan Hà mím môi: "Chỉ có vậy?"

"Chỉ có vậy."

Một lát sau, "Lan Hà," anh nói.

"... Lan Hà." Alansno khẽ lặp lại hai lần.

Lan Hà. Lan Hà.

Ảo giác về một biển hoa màu tím ngập trời loé lên rồi vụt tắt.

Vài giây sau, hắn ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt của Lan Hà, mỉm cười, "Tên hay lắm, lần này ta nhớ kỹ rồi."

Lan Hà hồi lâu không nói gì, một lúc sau, ánh mắt dừng trên quai hàm của Alansno.

"Ngươi khóc rồi."

Người trước mắt rõ ràng đang cười, mạnh mẽ, tàn ác, chế giễu, tràn ngập sự thờ ơ với sinh mệnh, vậy mà dưới tấm mặt nạ bạc ấy, lại có những giọt lệ được nhân loại đặt cho cái tên là 'yếu đuối' đang tuôn rơi.

Tựa như cả con người bị chia cắt thành hai phần vô cùng mâu thuẫn.

"... Hửm?" Alansno đưa tay lên theo ánh nhìn của anh, đầu ngón tay quệt qua gò má mình, dính một chút long lanh, "Đây là nước mắt?"

Hắn tỏ ra vô cùng kinh ngạc, "Ta vì sao lại khóc."

Cơn gió dài mang theo mùi máu tanh lướt qua vầng trăng tròn.

Vị Thượng tướng trẻ tuổi vô cùng bối rối.

Nhưng không ai cho hắn câu trả lời.

Chỉ là trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi trống rỗng và bi ai khó lòng lờ đi.

Nhưng ký ức được lưu trữ trong đại não lại không cho hắn biết, thế nào là bi thương, thế nào là trống rỗng, đại não không biết phải xử lý loại cảm xúc này ra sao, nhưng bản năng của cơ thể đã tự mình phản ứng.

Kỳ lạ quá, thú vị quá.

Ánh sáng khác thường bỗng bùng lên trong mắt Alansno, hắn lau sạch vết nước còn sót lại trên má, ánh mắt nhìn Lan Hà cũng đã thay đổi, xen lẫn sự hứng thú đậm đặc không hề che giấu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!