Chương 33: (Vô Đề)

"Alansno!"

"Là Alansno!"

Không biết ai là người hét lên đầu tiên, cục diện tức thì trở nên hỗn loạn, những chiếc lưới móc đang ào ào giáng xuống cũng bẻ cong giữa không trung, không ít cái trực tiếp thắt thành nút chết.

Không chỉ sợ hãi, mà còn có cả phấn khích—

Cái đầu của Alansno không chỉ đơn giản là đáng giá vạn vàng!

Lũ người ở Tây Bắc này cướp bóc thì cướp bóc, nhưng ai cũng biết kẻ thù chung của mình là ai. Alansno của Liên bang không bị trừ khử, thì sẽ mãi mãi là mối họa lớn nhất!

Phe tổ chức chống Liên bang của bọn chúng vốn cũng có một kẻ tiến hóa cấp S, là lão thủ lĩnh của Túc Đồ, nhưng bây giờ cũng không còn nữa. Vậy thì chỉ cần Alansno cũng chết, tỷ lệ thắng trong trận đại chiến cuối cùng giữa bọn chúng và Liên bang chắc chắn sẽ tăng lên gấp bội.

Dù là kẻ tiến hóa cấp S thì đã sao, nơi này đông người như vậy, chẳng lẽ còn sợ không giết nổi một Alansno hay sao?!

"Thượng tướng...!"

Khang Khuyển nghiến răng, giọng trầm xuống. Cậu ta đương nhiên cũng đã thấy Alansno, ngoảnh đầu nhìn lại, quả nhiên người vừa rồi còn ngồi yên vị trong xe đã biến mất không còn tăm hơi.

Mà cậu ta lại không hề nhận ra chút nào.

Cậu ta nhanh chóng bình tĩnh hạ lệnh: "Tất cả, một nửa ở lại giữ xe chiến đấu, còn lại bất chấp mọi giá tiêu diệt phần tử chống Liên bang!"

Dù suy nghĩ trong lòng vô cùng tàn nhẫn, nhưng sự thật là vậy, cho dù tất cả những người họ mang đến, bao gồm cả cậu ta, đều chết ở đây, Thượng tướng cũng tuyệt đối không được tổn hại dù chỉ nửa phần.

Binh lính trên các xe vũ trang mang theo vũ khí, nhảy ra khỏi xe, dùng trang bị vượt trội hơn đối phương để giao chiến với đám phần tử chống Liên bang.

Mà kẻ đang giằng co với Alansno cũng không dám tùy tiện ra tay. Sát ý trong lòng Nhị chưởng sự của Tinh Huy ngày càng bùng lên dữ dội, nhưng hắn ta phải cố gắng đè nén, thu sát ý lại.

Chuyến này bọn chúng đến là vì quân nhu, lỡ như đến lúc đó không giết được Alansno, mà quân nhu cũng chẳng vớt vát được gì, thì đúng là cái đồ ngu vừa mất phu nhân lại thiệt quân.

Nhị chưởng sự liếc nhìn trận hỗn chiến bên dưới: "Các ngươi đi—"

"Ấy," Alansno cười, "Không ai thèm để ý đến ta à?"

Hắn vươn tay, quang minh chính đại huơ huơ trước mặt mọi người, "Xe bên dưới trống không, thứ các người muốn ở chỗ ta đây này."

Một sợi dây đỏ tinh xảo, bên trên xâu năm chiếc nhẫn không gian y hệt nhau, được những ngón tay đẹp đẽ cầm lấy, đung đưa giữa không trung, phát ra những tiếng va chạm nhỏ bé mà êm tai.

Alansno: "Quân nhu đều bị ta cho vào hết rồi~"

Nhị chưởng sự quả quyết: "Không thể nào!"

Hắn ta bất giác nhìn xuống Khang Khuyển, phát hiện vẻ mặt của cậu ta cũng sững sờ ra mặt.

Rất nhanh, có người mở tung thùng của một chiếc xe vũ trang—

Bên trong đúng là có quân nhu, nhưng toàn là hàng tồn kho kém chất lượng, căn bản không thể dùng được!

"Thật sự không có!"

"Mấy thứ này dùng không được!"

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía năm chiếc nhẫn va vào nhau nghe cực kỳ vui tai trong tay Alansno.

"Đã nói thật với các ngươi rồi, các ngươi lại không tin," Alansno đưa tay lướt qua một chiếc nhẫn, mọi người còn chưa kịp nhìn rõ hắn đã lấy ra thứ gì, hắn đã mỉm cười, ném thẳng vào nơi tập trung đông nhất của đám phần tử chống Liên bang!

Đoàng!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!