Chương 28: (Vô Đề)

Trong phòng y tế.

Cung Độ khoác áo dựa vào đầu giường, sau lưng có chiếc gối tựa mà Khang Khuyển lấy cho hắn.

"Đây là những chuyện đã xảy ra trong quân đoàn trong thời gian ngài vắng mặt, những việc không thể quyết định tôi đều tạm thời gác lại, những việc đã xử lý rồi, nếu ngài thấy chỗ nào không hợp lý, vẫn có thể thay đổi." Khang Khuyển báo cáo thường lệ những quân vụ của Quân Đoàn Đệ Nhất mà cậu ta đã vượt quyền xử lý.

"Không có gì không hợp lý cả, cứ làm theo cách cậu đã xử lý trước đó là được."

"Vâng."

Phòng y tế lại trở nên yên tĩnh, Khang Khuyển không nhịn được mà khẽ bóp nhẹ xấp tài liệu trong tay, cuối cùng vẫn băn khoăn không biết có nên hỏi về bản kế hoạch đó hay không...

Cung Độ yên lặng cầm chiếc cốc thủy tinh, hai cổ tay đều được quấn băng gạc giảm sưng bầm, mùi thuốc nhàn nhạt tỏa ra.

Khang Khuyển nhìn rồi hỏi: "Thượng tướng, Bệ hạ đã dùng hình với ngài sao?"

"Không có, sao lại nghĩ như vậy?"

"Vậy tại sao ngài lại hôn mê nhiều ngày như vậy?"

"..."

Chậm nửa nhịp, Thượng tướng đưa ngón tay ra, day day thái dương, "... Suýt nữa thì quên, là tôi đã xin Bệ hạ trừng phạt tôi, đám lão già ở Khu Hành Chính ngứa mắt tôi, Bệ hạ cũng khó xử, nên tôi đã tự xin xiềng xích quấn thân, treo mấy ngày."

Khang Khuyển không nhịn được: "Chỉ như vậy thôi sao?"

"Không thì sao?"

Chiếc cốc được đưa vào tay Khang Khuyển, Cung Độ lướt xem những quân vụ đã xử lý trước đó, bớt chút thời gian ngước mắt lên: "Cậu có phải còn có chuyện muốn nói không?"

Những thứ trong bản kế hoạch đó quá mức lạnh lẽo, lòng bàn tay Khang Khuyển cũng không có chút hơi ấm nào.

["... Khang Khuyển?"

"Là tôi, Thượng tướng."

"Ừm."]

Cuộc đối thoại trước khi Thượng tướng hôn mê mấy ngày trước vô cùng rõ ràng lặp đi lặp lại trong đầu Khang Khuyển, Thượng tướng tin tưởng cấp dưới là cậu ta.

Ổn định lại tinh thần, Khang Khuyển khẽ thở ra một hơi: "Đúng là có một chuyện, lần trước tôi ở hệ thống quân lệnh..."

"—Hửm? Lệnh truy nã?" Giọng Thượng tướng nghi hoặc, "Sao tôi không nhớ tôi đã hạ lệnh truy nã người này?"

Hắn xoay giao diện duyệt web cho Khang Khuyển xem, "Là cậu hạ lệnh?"

Những lời chưa nói hết của Khang Khuyển đều bị chặn lại trong bụng, cậu ta nhìn theo ánh mắt của Thượng tướng:

[Lệnh truy nã: Người đàn ông trẻ tuổi, mắt vàng, thân hình khỏe khoắn, tóc đen dài. Từng xuất hiện ở thành Khuê Lam, người thấy thì bắt giữ, không được làm hại tính mạng.]

Khang Khuyển hơi ngẩn ra.

Cậu ta nhớ lệnh truy nã này, đây là lệnh được ban ra sau khi bị hai kẻ không biết từ đâu chui ra đánh bị thương trong lúc truy bắt thiếu chủ của Túc Đồ ở thành Khuê Lam lần trước, Thượng tướng vậy mà lại quên rồi?

Cẩn thận quan sát sắc mặt Thượng tướng, Khang Khuyển lại không phát hiện ra manh mối gì: "Vậy... thiếu chủ Túc Đồ ngài còn nhớ không?"

"Ừm, nhớ."

Khang Khuyển do dự: "Lệnh này là do ngài hạ, thiếu chủ Túc Đồ ở thành Khuê Lam bị hai người lạ mặt cứu đi, ngài đã hạ lệnh truy nã cả ba người họ, ngài quên rồi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!