Chương 20: (Vô Đề)

Khi Ninh Mạnh Tri suýt chút nữa bị Điền Y đồng hóa, cô đã được một ý thức khác kéo lại: đối tượng mà Ninh Mạnh Tri đang dung hợp trong phó bản này, Sở Sở.

Các NPC trong phó bản thông thường gần như không thể giữ được ý thức tự chủ sau khi điều tra viên tiến hành dung hợp. Ninh Mạnh Tri đoán rằng, có lẽ vì đây là phó bản cấp C khởi đầu, Sở Sở sau khi nhận được "di sản" đã trở thành người thừa kế theo một ý nghĩa nào đó, từ đó trở thành trụ cột của phó bản mới.

Dù sao đi nữa, sau khi hoàn hồn, Ninh Mạnh Tri vẫn nghiêm túc nói lời cảm ơn với người trong gương: "Cảm ơn cô."

Phản ứng của Sở Sở lại rất lạnh nhạt.

Hình ảnh phản chiếu của cô ấy trong gương đang mặc bộ đồ giống hệt Ninh Mạnh Tri, dường như rất chê bai cách ăn mặc giản dị này. Cô ấy giơ tay chỉnh lại cổ áo, trang phục trên người lập tức biến thành một chiếc váy lễ phục trễ vai.

Ninh Mạnh Tri nhận ra chiếc váy này. Mấy hôm trước, một thương hiệu lớn đã mang cả quần áo lẫn người mẫu đến, tổ chức một buổi "trình diễn thời trang" ngay tại chỗ cho cô xem, đây là một trong những chiếc váy được giữ lại.

Chiếc váy rất đẹp, cũng có thiết kế đặc biệt dành cho phụ nữ mang thai, đường eo được nâng cao để che đi phần bụng nhô lên.

Nhưng nói gì thì nói, đây cũng là lễ phục, mặc vào không thoải mái chút nào.

Sở Sở rõ ràng không bận tâm đến điều đó. Sau khi thay đồ xong, cô ấy lại chạm nhẹ lên cổ, lập tức xuất hiện một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh. Cô ấy giơ tay lên, ánh mắt soi mói nhìn số carat của chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út, miễn cưỡng gật đầu. Khi hạ tay xuống, trên cổ tay đã có thêm một chiếc lắc tay sáng rực.

Cũng may là cô ấy có khuôn mặt xinh đẹp, nên dù đeo đầy trang sức châu báu, cô ấy vẫn không hề trông th* t*c, ngược lại càng tôn lên vẻ thanh tú thoát tục.

Sau khi hoàn tất màn thay đồ, Sở Sở mới có thời gian ngước mắt nhìn Ninh Mạnh Tri.

Cô ấy cười hờ hững: "Không cần cảm ơn, dù sao tôi cũng chẳng phải vì cứu cô. Tôi còn khá hài lòng với vị kim chủ hiện tại, tiền nhiều việc ít, ra tay hào phóng, hắn mà c.h.ế. t thì tôi lỗ to."

Ninh Mạnh Tri: "Đã vậy, hay là cô thả tôi đi? Cô ở lại bên cạnh hắn."

[Đồ Tiêu] muốn một người vợ, Sở Sở muốn một kim chủ hào phóng, hai người ghép lại với nhau, phó bản này sẽ tạo thành một vòng khép kín hoàn hảo. Nếu Sở Sở có khả năng giữ được ý thức trong trạng thái dung hợp, Ninh Mạnh Tri tin rằng đối phương cũng có đủ năng lượng để đưa cô ra khỏi phó bản.

Nghĩ vậy, Ninh Mạnh Tri không khỏi nhìn Sở Sở đầy mong đợi.

Nhưng nụ cười của người trong gương đột ngột tắt ngấm. Cô ấy nhìn chằm chằm Ninh Mạnh Tri một lúc với vẻ mặt vô cảm, rồi đột nhiên nói một cách hung dữ: "Tôi mới không thèm!"

Nói xong, cô ấy biến mất ngay tại chỗ, mặt gương chỉ còn lại hình ảnh phản chiếu của Ninh Mạnh Tri.

Ninh Mạnh Tri: "..."

Hoàn toàn không biết mình đã chọc giận đối phương ở điểm nào.

Đêm "kỷ niệm ngày cưới" xảy ra biến cố lớn như vậy, mọi thứ trong ngày hôm đó đều kết thúc qua loa. Ngày hôm sau, [Đồ Tiêu] đặc biệt xin nghỉ một ngày để đưa Ninh Mạnh Tri đi hẹn hò.

Cảm động thì chẳng thấy đâu, Ninh Mạnh Tri chỉ thấy mức độ ngượng ngùng ngang ngửa với lần đi siêu thị cùng Đồ Tiêu ở phó bản trước.

Nghĩ lại thì chuyện ngày kỷ niệm cũng là do cô tự biên tự diễn, Ninh Mạnh Tri chỉ có thể than thầm: Đúng là tự lấy đá ghè chân mình. May mà lần này cô không tái hiện lại chiếc bánh kem nhà hát Opera, nên trong buổi hẹn hò không xảy ra hiện tượng mất kiểm soát cảm xúc.

Mãi đến tối, hai người ngồi vào nhà hàng đã đặt trước.

Ninh Mạnh Tri vừa cắt bít tết, vừa suy nghĩ về phản ứng của Sở Sở ngày hôm trước.

Bắt đầu từ phía [Đồ Tiêu] xem ra không khả thi lắm. Trước khi cô nắm chắc mình không bị cảm xúc của Điền Y đồng hóa, tốt nhất đừng nghĩ đến chuyện giải quyết "người chồng" bằng biện pháp vật lý, kẻo lại thành ra tuẫn tình cùng đối phương. Cách an toàn hơn là giải quyết từ phía Sở Sở.

Ninh Mạnh Tri đang lơ đễnh, tay vẫn trôi chảy đổi d.a. o nĩa.

Miếng bít tết đã cắt được đưa lên miệng, cô c.ắ. n một miếng, động tác bỗng khựng lại.

"Sao vậy? Không hợp khẩu vị à?"

Ninh Mạnh Tri hơi thất thần. Có lẽ vì thiết lập "kỷ niệm ngày cưới", lần này vẫn là bữa tối dưới ánh nến, chỉ khác là phong cảnh ngoài cửa sổ đã chuyển từ ánh đèn vạn nhà sang dòng xe cộ tấp nập trên cầu vượt sông. Người đối diện lại giống hệt như vậy, cứ như thể thực sự là sự tiếp nối tương lai của phó bản trước.

Nhưng sự thất thần của Ninh Mạnh Tri không phải vì điều đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!