Chương 992: Tung tích biến mất\

Lời nói của Lục Dạ từ xa truyền đến bị tất cả mọi người nghe thấy.

Nhu Nhu cô nương phì cười một tiếng cái miệng của Lý Huyền Tẫn này thật đúng là đủ độc địa.

Ngay sau đó, thiếu nữ ý thức được thất thố vội vàng banh mặt thu lại nụ cười.

Dù vậy, sắc mặt Thu Trường Vân đã âm trầm xuống giữa đôi lông mày hiện lên một vẻ tức giận.

Tên kiếm tu tiểu thế giới đáng chết này vậy mà dám nhục nhã hắn như vậy quả thực muốn chết!

Nhưng chưa đợi Thu Trường Vân nói gì thêm Lưu Tịch tiên tử bỗng nhiên nói: "Thu sư đệ, lúc ở Sơn Hải Thành ta đã nói rồi đừng gây thêm rắc rối! Chẳng lẽ... đệ không nghe lọt tai?"

Thu Trường Vân vẫn căm hận, nói: "Sư tỷ, lời vừa rồi tỷ cũng nghe thấy đấy tên kia hắn..."

Lưu Tịch tiên tử cắt ngang nói: "Là đệ dùng lời lẽ ác độc làm tổn thương người ta trước không phải sao?"

Thu Trường Vân cứng họng.

Lưu Tịch tiên tử bình tĩnh nói: "Ta không phải giúp Lý Huyền Tẫn càng không phải cố ý chỉ trích đệ làm sai điều gì, ta chỉ muốn nói cho đệ biết chúng ta và hắn không oán không thù cũng không có giao tình coi hắn như một người xa lạ là được."

"Hắn sống sót là bản lĩnh của hắn, hắn chết là số mệnh của hắn!"

Thần sắc Thu Trường Vân biến ảo một trận cuối cùng thấp giọng nói: "Sư tỷ, vừa rồi là đệ thất thố!"

Lưu Tịch tiên tử khẽ nhíu mày nhìn ra Thu Trường Vân tuy nhận sai nhưng trong lòng rõ ràng không cam tâm.

Tuy nhiên, nàng cũng không muốn nói thêm gì nữa tránh làm tổn thương lòng tự trọng của Thu Trường Vân.

Lý Huyền Tẫn chung quy là người ngoài còn Thu Trường Vân là sư đệ của nàng.

"Vị Lưu Tịch tiên tử này làm việc ngược lại có chương pháp chừng mực, khí độ phi phàm không hổ là nhân vật thủ lĩnh của trận doanh Dao Quang Tiên Cung."

Lục Dạ thầm nghĩ.

Rất nhanh, hắn gạt bỏ tạp niệm chuyên tâm giết địch.

Hoàng Linh kiếm leng keng ngân vang theo việc Lục Dạ xuất kiếm từng đạo kiếm khí toàn bộ chém về phía cùng một con Nghiệt linh.

Con Nghiệt linh kia toàn thân máu me đầm đìa, thân ảnh hư ảo, sát khí đầy người thông thiên triệt địa xông lên phía trước nhất trong đại quân Nghiệt linh.

Nghiệt linh này không dám tới gần vị trí rễ cây Ngư Lân Tiên Mộc mà Lục Dạ đang đứng nhưng lại dấy lên từng dải sát quang đỏ tươi cách không giết về phía Lục Dạ.

Tuy nhiên, Lục Dạ nhìn như tình cảnh hung hiểm thực tế không phải vậy.

Vị trí hắn đứng là có tâm tính toán qua.

Sau lưng chính là Ngư Lân Tiên Mộc.

Hai bên thân thể được bao phủ bởi sức mạnh lôi kiếp màu máu tỏa ra từ rễ cây dưới chân.

Bất kỳ công kích nào của Nghiệt linh khi đánh tới từ hai bên đều sẽ bị lôi kiếp màu máu triệt tiêu hóa giải.

Chỉ có chính diện Lục Dạ chưa từng bao phủ lôi kiếp màu máu.

Điều này cũng có nghĩa là dù cho Nghiệt linh xung quanh có nhiều hơn nữa thực sự có thể giết tới trước mặt Lục Dạ lại chỉ có một hai con mà thôi.

Cho dù gặp phải nguy cơ trí mạng Lục Dạ chỉ cần lùi lại một bước là có thể trốn vào trong lôi kiếp màu máu kia!

Có thể nói, trong mắt người ngoài hắn rơi vào vòng vây trùng điệp sinh tử một đường thực tế căn bản không cần lo lắng xảy ra chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!