Chương 90: (Vô Đề)

Không biết đã qua bao lâu, khi Lâm 8Úc mở mắt ra lần nữa, ánh sáng mờ nhạt trước mắt vẫn như cũ.

Cậu quay đầu như thường lệ và duỗi chân tay.

Bị mắc kẹt quá lâu, cậu đã mất hết khái niệm về thời gian.

Tuy nhiên, xét theo ba bữa ăn một ngày thì đã hơn hai ngày trôi qua. Tính đến thời gian cậu bất tỉnh, Hoắc Vọng hẳn phải đi tìm cậu ở bên ngoài ba ngày.

Lâm Úc ngồi dậy, đưa tay khẽ chạm vào tường.

Trên đó có khắc một hình nhỏ, phòng ngủ chính trong căn nhà anh thuê sau khi rời khỏi nhà họ Lâm cũng có một vết lõm giống hệt.

Đêm đầu tiên, cậu khám phá toàn bộ căn phòng, bên trong trống rỗng ngoại trừ chiếc giường.

Có lẽ ngay cả Lâm Nhất cũng không ngờ rằng, ngay cả sau khi vứt bỏ toàn bộ đồ đạc trong phòng và mua một chiếc giường mới, y vẫn không thể tránh khỏi việc bị nhận ra.

Như câu nói, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Lâm Nhất đã có một động thái đúng đắn.

Người hốt phân vẫn chưa tìm thấy cậu ở đâu.

Lâm Úc cúi mắt phân tích tình hình.

Từ lúc Lâm Nhất nói sẽ cho cậu một bất ngờ, y vẫn chưa xuất hiện nữa.

Mỗi lần, người đến giao đồ ăn đều là người đã được hướng dẫn và không có thời gian để tương tác với họ.

Xét theo hành vi trước đó của anh ta, có vẻ như anh ta sẽ không đột nhiên biến mất.

Khả năng duy nhất là anh ta đã thu hút được sự chú ý của người đàn ông đó.

Hoắc Vọng đã để mắt tới anh ta rồi.

Đây chắc chắn là tin tốt đối với Lâm Úc.

Ngay lúc cậu đang suy nghĩ, một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía cửa.

Lúc đầu Lâm Úc còn tưởng là người câm đến giao đồ ăn nữa, không ngờ lần này tiếng khóa cửa lại vang lên, một luồng sáng chiếu vào.

Cậu lạnh lùng ngước mắt lên, nhìn thấy Lâm Y Vũ đã lâu không gặp.

Lâm Nhất nói với giọng buồn bã: "Anh ơi, em nhớ anh quá."

Thấy Lâm Úc không để ý tới mình, trong mắt y lại hiện lên một tia tức giận.

"Anh ơi, sao anh không nhìn em?" Lâm Nhất cố gắng đưa tay ra ôm lấy Lâm Vũ.

Lại tránh được nữa.

Lâm Nhất cúi đầu, mái tóc dài che khuất tầm mắt, khó có thể nhìn rõ biểu cảm của y: "Anh, anh lúc nào cũng thế này."

Lâm Úc cảm thấy tâm trạng không đúng, đột nhiên ngửi thấy mùi máu tanh. Cậu liếc mắt ra ngoài và nhìn thấy vết thương trên cánh tay của Lâm Nhất.

Cảm thấy bị soi mói, Lâm Nhất lại ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy ý cười: "Anh, anh lo lắng cho em sao?"

Lâm Úc: "... Tôi không phải anh trai của anh."

Lâm Nhất bĩu môi trẻ con: "Là anh, những người khác tôi đều không thừa nhận, tôi chỉ muốn anh trai tôi."

"Tại sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!