Chương 6: (Vô Đề)

Thẳng đến văn phòng đóng cửa ngăn cách tầm mắt tò mò của mọi người, Lâm Úc mới được ôm từ ba lô ra, Hoắc Vọng đặt cậu lên chiếc bàn lớn, để mặc cậu tùy ý chơi mà không cần lo văn kiện sẽ bị làm loạn.

Lâm Úc không dám động, cứng đờ đứng tại chỗ chớp chớp mắt, móng vuốt nhỏ nhẹ nhàng đi qua những nơi không có văn kiện.

Bộ dáng hiểu chuyện như vậy làm Hoắc Vọng khẽ nhíu mày, hắn vươn ngón tay chọc đầu Lâm Úc, nói hai chữ: "Đi chơi."

"Ngao ô." Lâm Úc dùng móng vuốt bộp hắn nhưng lại không dùng lực, Hoắc Vọng lại chọc chọc cậu, cảm thấy nên trêu cậu vài cái, Lâm Úc dần dần buông lỏng, không lo chính mình sẽ làm hư văn kiện, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào đồ vật trên tay hắn, bút máy định chế sang quý bị lấy làm vật uy mèo chơi.

Dần dần vă kiện trên bàn trở nên hỗn độn, Lâm Úc không còn sức lực nằm liệt trên bàn, biến thành kẹo bông gòn mềm nhũn.

Hoắc Vọng hiện lên ý cười: "Chỉ là một vật lông xù, không cần phải ngoan ngoãn như thế."

Hắn thích xem bộ dáng Lâm Úc hoạt bát, giống dàn bom đạn đi tới đi lui.

Cho dù là đem văn kiện làm rối loạn cũng không có người quát lớn, bởi vì cậu hiện tại không phải người Lâm gia.

Lâm Úc cử động đôi tai tròn trịa của mình, chóp đuôi bắt đầu lắc lư một chút, hừ nhẹ nhàng: "Ngao ô ô."

Cậu ngẩng đầu đánh giá công việc Hoắc Vọng làm, nội tâm đối với hắn có chút tò mò.

Người này hoàn toàn không thèm để ý chính mình là giống loài gì, cũng không thèm để ý cậu có hay không nghe hiểu tiếng người, chỉ đơn thuần xem cậu thành lông xù xù mà đối đãi.

Thái độ như vậy làm cậu ban đầu vội vàng chạy trốn liền an toàn không ít.

Lâm Úc thu hồi móng vuốt nhỏ, như mèo nhỏ dẫm sữa, yên lặng nghĩ đến, có lẽ ..... Cậu cũng có thể đem Thụy Khí cho hắn rồi rời đi sau vậy.

Coi như quà cảm tạ hắn thu lưu cậu !

Càng nghĩ càng rõ nên cậu sung sướng dẫm dẫm, nếu cậu là mèo con thật, có lẽ đã gáy khò khè khò khè.

Một người nghiêm túc xử lý văn kiện, một mèo an tĩnh nhìn người kia, ánh mặt trời rơi xuống lông Lâm Úc khiến cậu trở nên ấm áp, các tia sáng vàng bay sôi nổi xung quanh cậu.

Thật ấm áp!

Thời gian trôi qua khoảng hai mươi phút, quản lý gõ cửa phá vỡ sự tĩnh trong căn phòng. Lâm Úc ngẩng đầu lên, nhóm tia sáng đang nhàn nhã lập tức tả ra xung quanh.

Hoắc Vọng: "Mời vào."

Vừa đến công ty, trợ lý đặc biệt đã cầm văn kiện mới tiến vào, cẩn thận đặt xuống, liền thấy Lâm Úc nằm trên bàn.

Ngay lập tức có chuyện để nói, nhếch môi hỏi: "Hoắc tổng, ngài mua được vật trang trí đáng yêu này ở đâu vậy?"

Hoắc Vọng không trả lời, Lâm Úc bất mãn vẫy cái đuôi, ý bảo mình không phải là vật trang trí.

Trợ lý đặc biệt bị hoảng sợ, sau đó đôi mắt trừng lớn: "Đây là mèo con hôm đó nhặt được?"

Anh tức khắc cười đến càng khoái, ngồi xổm xuống quan sát Lâm Úc, rồi cười thành bộ dạng đáng sợ khiến Lâm Úc đem móng vuốt nhỏ giấu đi, làm bộ đang gãi lông.

Trợ lý đặc biệt mặt tươi cười càng thêm b. iến th. ái: "Hắc hắc, mèo con, lần trước chưa cùng ngươi chào hỏi."

Đuôi Lâm Úc lập tức xù lên.

Mắt thấy tiểu gia hỏa sắp hoảng đến xù toàn thân, Hoắc Vọng đang duyệt văn kiện đột nhiên mở miệng: "Ngươi định dùng cái miệng rộng ba phòng ăn đem nó thịt sao?"

Lâm Úc càng sợ hãi, tiểu hamburger nhỏ yếu đáng yêu không khống chế được bật dậy, nhảy vọt vào lòng Hoắc Vọng run bần bật rồi dùng đuôi to bọc chính mình

Đặc trợ suy sụp xuống: "Hoắc tổng, miệng tôi có lớn vậy ư?"

Anh nhịn không được sờ mặt chính mình,... cảm giác khá đẹp mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!