Chương 5: (Vô Đề)

Khi tất cả những dải ruy băng trong tay nhân viên rơi xuống đất, xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh, tất cả đều vô thức nhìn về phía Hoắc Mặc Nguyên vừa mới nói một cách điên cuồng.

Hoắc Vọng nhướng mày, không chút để ý châm chọc nói: "Ăn đi."

Hoắc Mạc Nguyên sửng sốt một chút, ngay sau đó phản ứng lại ý tứ của hắn, sắc mặt từ xanh mét trở nên trắng bệch: "Ngươi......"

Hắn hận Hoắc Vọng độc miệng, từ nhỏ đến lớn rõ ràng hắn không được người trong nhà thích, cố tình chính mình mỗi lần cùng hắn đem ra so sánh đều sẽ trở thành người chịu thiệt.

Mà hắn vĩnh viễn vẫn dùng thần sắc này khinh thường người Hoắc gia.

Rõ ràng mẹ hắn là một người phụ nữ không rõ lai lịch, còn hắn có một người cha hoàn toàn thất bại, tại sao hắn luôn nhìn anh từ vị trí cao hơn?

Khi còn nhỏ đã như vậy, sau khi lớn lên cũng thế!!

Phảng phất anh chỉ là con kiến, vĩnh viễn bị đạp dưới chân.

Mà anh liều mạng nhiều năm như vậy cũng vô pháp thoát khỏi bóng của hắn.

Hoắc Vọng sờ sờ lông xù trong lòng ngực: "Ta lần đầu tiên xem người khác ăn hộp rút thăm trúng thưởng, thời gian quý giá, không cần lãng phí thời gian."

Hắn vĩnh viễn biết như thế nào chọc giận người khác.

Đám người vay xem phát ra tiếng cười, có người ồn ào nói: "Nhanh lên nhanh lên!"

"Đại trượng phu nhất ngôn ký xuất (một lời đã định), tứ mã nan truy a!"

"Vừa nãy không phải còn thề son sắt sao?"

Hoắc Mạc Nguyên bắt đầu tiến thoái lưỡng nan, tức giận đến cái mũi cong lên, căm tức nhìn người trước mắt vẻ mặt đạm nhiên: "Hoắc Vọng!!"

Tên này thậm chí còn không gọi một tiếng anh họ.

Hoắc Vọng tiếp tục xoa lông xù xù: "Muốn ta hỗ trợ?"

Ngắn ngủn mấy chữ, khí thế sắc bén nháy mắt lan tràn xung quanh.

Hoắc Mạc Nguyên nghẹn ngào đến mức không nói được lời nào, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Lâm Úc bị xoa thật sự thoải mái, tự giác nheo lại đôi mắt, nhịn không được ngửa đầu đi xem cằm nam nhân.

Nội tâm cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Nguyên lai Hoắc Vọng độc miệng đối với người không thích càng thêm độc, bên trong nồng đậm trào phúng đem hiệu quả kéo đầy.

Nói không chừng thật sự sẽ có người bị hắn làm cho tức giận đến mức nhập bệnh viện.

Lâm Úc còn không biết tưởng tượng chính mình sắp trở thành sự thật, cậu nhẹ nhàng quơ quơ cái đuôi, yên lặng ở trong lòng dò hỏi những tiểu tinh linh.

[ Ta có thể cho người ta Thụy Khí, kia có thể lấy đi Thụy Khí của người ta được không?]

Các chấm sáng nổi bên người Hoắc Mạc Nguyên cùng Hoắc Tri Tri đối với bọn họ "Tay đấm chân đá", nghe vậy lại bay nhanh tụ lại đây: [ Đương nhiên có thể!]

Lâm Úc hạ quyết tâm, lần nữa tập trung tinh thần lực, đem lực chú ý phóng tới hai anh em Hoắc gia này.

Một đạo tơ vàng từ trên người bọn họ chậm rãi hiện lên sau đó biến mất ở không trung.

Cậu vừa mới trở thành thụy thú không bao lâu, một hồi làm chuyện kia đã làm cậu rất mệt, vì thế cái đuôi đang vui sướng đong đưa dần dần bất động, rõ ràng nửa người đều ở trong ba lô, Hoắc Vọng điều cúi đầu phát hiện: "Mệt mỏi?"

Rõ ràng vừa mới còn mang vẻ mặt lạnh nhạt, nháy mắt lại bày ra biểu cảm nhu hòa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!