Chương 3: (Vô Đề)

"Ngao ô ô!!"

Ngươi mới không có cổ! Cả nhà ngươi mới không có cổ!

Hoắc Vọng nhìn cục lông xù đang tức giận trên tay, lương tâm bộc phát không trêu đùa nữa, ngữ khí mê hoặc hỏi: "Tiểu gia hỏa, ngươi là cái gì?"

Lâm Úc nhát gan, lại không dám cắn hắn, duy nhất có thể làm chính là nghe thấy vấn đề này liền thở phì phì, cố ý quay đầu không để ý tới.

Hành động thập phần nhân tính làm Hoắc Vọng càng thêm khẳng định cậu có linh tính.

Có thể hay không nghe hiểu tiếng người, hắn không thể kết luận nhanh được.

Nhưng tiểu gia hỏa này tính tình rất lớn, tức giận lại làm người càng muốn khi dễ.

Ở đây người đến người đi, Hoắc Vọng không muốn người khác chú ý, liền n. âng m. ông Lâm Úc làm đầu cậu hướng bên trong vùi vào, từ bên ngoài chỉ thấy lông xù xù màu trắng.

Tuy vừa mới xuống máy bay nhưng trong tay không có hành lý gì, đứng bên đường mấy phút, một chiếc ô tô sang trọng màu đen khiêm tốn chạy tới.

Trợ lý đặc biệt đến đón hắn, mở cửa sổ xuống, ngạc nhiên nói: "Hoắc tổng, hoan nghênh ngài trở về."

Giờ phút này, trong lòng anh thở phào nhẹ nhõm, dù sao với trình độ xui xẻo của Hoắc Vọng, chỉ cần đi máy bay cũng khiến anh lo lắng máy bay có thể xảy ra chuyện gì hay không, suýt nữa anh đã vào chùa đốt lửa thắp hương cầu nguyện rồi.

Cấp trên của anh, quả thực là một người xui xẻo kín đáo mà.

May mắn chuyến bay hôm nay chỉ bị trễ chút, đây là việc bình thường đối với Hoắc tổng khi ra ngoài, nhưng dù sao máy bay cũng là phương tiện chưa từng đi qua.

Hoắc Vọng đơn giản đáp lại, mở cửa phía sau ngồi xuống.

Trợ lý đặc biệt ngay lập tức chú ý đến quả lông xù hắn đang cầm, nhìn vào chiếc đuôi lông dài đẹp có thể đoán đó có thể là một con mèo lông dài, và nó chưa trưởng thành.

Trợ lý đặc biệt muốn tìm đề tài nói: "Hoắc tổng, đây là mèo ngài nhặt sao?"

Hoắc Vọng: "Ừ"

Những ngón tay hắn chọc vào Lâm Úc như một cơn nghiện.

Nhìn bộ lông trên người cậu xù lên bất mãn, cả con thú trở nên tròn trịa và mềm mại hơn.

Lâm Úc bị quấy rầy này run run lỗ tai tròn tròn, cậu ra vẻ hung hãn ngẩng đầu nhe răng, đột nhiên phát hiện gương mặt tựa hồ có chút quen mắt, đôi mắt đen có chút sửng sốt.

Trợ lý thật cẩn thận hỏi: "Thật đáng yêu, ngài muốn dưỡng sao?"

Tổng tài luôn cô độc một người, khó tưởng tượng người cao lãnh như vậy sẽ nuôi một con mèo con.

Hơn nữa làm người ta lo lắng, mèo con có được vị tổng tài xui xẻo này chiếu cố tốt không.

Hoắc Vọng không trả lời vấn đề này, đôi mắt đen hứng thú nhìn trong tiểu gia hỏa trong ngực nhìn hắn đến phát ngốc.

Nhóc con như vậy, còn si mê hắn ư?

Trợ lý nhịn không được hỏi: "Nó gọi là gì?"

Thường thú cưng được đặt theo tên các loại đồ ăn dễ thương hoặc những con nhỏ màu trắng, không biết Hoắc tổng sẽ chọn cái gì.

Mặc kệ tổng tài lấy tên gì, anh đều phải làm một người thổi phồng đủ tư cách.

Hoắc Vọng sâu kín mở miệng: "Không cổ."

Trợ lý: "......"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!