Khi cửa mở ra, Hoắc Vọng vô thức nhìn quanh phòng khách, con vật lông lá ngoan ngoãn chờ đợi đã không còn ở đó nữa, xung quanh đều im lặng.
Hoắc Vương khẽ cau mày: "Dũ Dũ?"
Hắn đặt thứ mình đang cầm xuống và đi vào phòng, bên trong vẫn không có bóng dáng ai.
Lông mày hắn nheo lại, vừa định đi ra ngoài, trong tủ đột nhiên vang lên tiếng động. Âm thanh cọ xát vô cùng tinh tế có thể dễ dàng bị bỏ qua nếu không lắng nghe kỹ.
Hoắc Vọng dừng lại, trong đôi mắt đen của hắn lóe lên một tia sáng.
Khi tiếng bước chân chậm rãi và nhịp nhàng đến gần, Lâm Úc đang trốn trong tủ lớn sợ hãi đến mức ợ hơi.
"Ối."
Cánh cửa được mở ra.
Hoắc Vọng nhìn chằm chằm quả bóng nhỏ đang giãy giụa dưới áo sơ mi trắng của hắn, đưa tay kéo cậu ra: "Sao lại trốn vào trong đó?"
Hắn thậm chí còn không nhận ra rằng tủ quần áo của mình đang bừa bộn.
Tay chân Lâm Úc lập tức hóa thành chất lòng mềm mại ngay lòng bàn tay Hoắc Vọng, tóc cậu dựng đứng lên vì sợ hãi.
Ban nãy vẫn không thể biến về giờ lại đột nhiên đổi trở lại.
Nếu không, vài giây sau Hoắc Vọng mở tủ ra và nhìn thấy một thanh niên lạ mặt mặc không mặc quần áo đang trốn trong tủ.
Có lẽ cậu sẽ bị bắt vì tội bi. ến th. ái.
Lâm Úc cảm thấy có chút u sầu, sau đó đỉnh đầu được xoa xoa, nhúm lông tơ lần lượt được vuốt phẳng.
Hoắc Vọng trầm tư suy nghĩ: "Là ly biệt gây nên lo lắng sao?"
Lâm Úc: "..."
Cậu dùng chân chạm vào đôi tai tròn của mình và giả vờ như không hiểu.
Hoắc Vọng tiếp tục trêu chọc: "Nhóc thích những thứ có mùi giống tôi đến thế à?"Lâm Úc vẫy đuôi, bịt tai giả vờ không nghe thấy, nhưng lại không khỏi nhớ tới hình dáng con người của mình bị hơi thở của một người đàn ông ôm lấy.
Mặt cậu nóng lên, nếu không có lông che phủ thì đã biến thành quả cà chua đỏ.
Hoắc Vọng thấy không sao liền nhận lấy, ôm lấy cậu bước ra ngoài: "Tôi đã chuẩn bị quà cho nhóc rồi."
Đôi tai tròn của Lâm Úc giật giật, lộ ra một chút từ khe hở giữa đuôi lông.
Hoắc Vọng giả vờ không nhìn thấy, mỉm cười nói tiếp: "Là máy tính bảng."
Tai gấu nhỏ đã hoàn toàn vểnh lên.
Hoắc Vọng lấy ra chiếc máy tính bảng chưa mở, mở ra rồi chuyển sang chế độ thú cưng: "Đây là một dự án mới mà chúng ta vừa hợp tác."
"Ân?" Lâm Úc vẫy đuôi, cuối cùng không nhịn được tò mò nghiêng người đi ngửi.
Chiếc mũi nhỏ nằm trên máy tính bảng một chút và trực tiếp mở ra.
Màn hình đột nhiên sáng lên khiến cậu rụt rè, co rúm người lại.
Cậu ngẩng đầu lên, phát hiện Hoắc Vọng đang dùng ánh mắt khích lệ nhìn mình nên càng bạo dạn hơn một chút.
Cậu duỗi bàn chân tròn nhỏ của mình ra và giả vờ chạm vào nó một cách ngẫu nhiên, ấn vài lần cho đến khi tìm thấy biểu tượng một con cá nhỏ trên đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!