Chương 11: (Vô Đề)

Để nhìn kỹ hơn, Lâm Úc nghiêng người về phía trước và vẫy đuôi lo lắng.

Hoắc Vọng cúi đầu nói: "Ngươi có thích bức tranh đó không?"

"Ô." Lâm Ngọc vô thức lắc đầu, sau đó lại cứng đờ sau khi nhận ra.

Cậu nhanh chóng giơ bàn chân trước lên và gãi chiếc mũ trùm đầu bằng thịt cừu, giả vờ rằng đó chỉ là đôi tai của mình không thoải mái.

Hoắc Vọng chỉ cười không nói gì.

Chỉ ôm cậu lại gần hơn một chút để quan sát.

Cứ như vậy, Lâm Úc thấy rõ ràng sự tinh tế trong từng bức tranh. Có thể thấy được bút phong có chút giống với thói quen của họa sĩ tài giỏi kia.

Bức tranh này đã cũ đến mức người thường không thể phân biệt được nó có phải là thật hay không.

Tưởng Văn Đào có trình độ học vấn thấp, bằng cấp của anh đều được gia đình mua. Đương nhiên, anh không thể biết những bức tranh đó là thật hay là giả, nếu biết những bức tranh anh ta đấu giá cao là tranh giả, có lẽ anh sẽ rất tức giận..

Lâm Ngọc nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi hỏi đóm vàng bên cạnh: [Có cách nào vạch trần anh ta không?]

Các đóm sáng vàng bay lên bay xuống: [Thử điều khiển thụy khí trong người anh ta xem!]

Đây là thứ hai của Lâm Úc thực hiện thay đổi năng lượng tốt lành trong người khác, và lần này rõ ràng dễ dàng hơn nhiều.

Những sợi chỉ vàng bay ra từ cơ thể của Tưởng Văn Đào, và một số thành viên Hoắc gia rất thân thiết với anh ta cũng bị rút ra.

Sau khi rút ra, rõ ràng trong cơ thể Anh  vẫn còn chút năng lượng, Lâm Úc vui vẻ lắc lắc đầu đuôi.

Hoắc Vọng nhìn tiểu gia hỏa suy nghĩ một lúc, trong lòng vui vẻ, khóe miệng vô thức cong lên.

Hoắc Tri Tri ở bên cạnh nhìn, sắc mặt có chút tái xanh, nhớ lại cảm giác bực bội lần trước gặp phải ở trung tâm thương mại, trên trán vẫn còn vết hằn do bị hộp quay xổ số ném trúng.

Nhưng cô lại không dám tiến lên chế nhạo, nhìn Lâm Úc với một tia sợ hãi.

Cô luôn cảm thấy chuyện nhỏ này thật không bình thường.

Bên kia, sau khi Hoắc Chính Gia và Tưởng Văn Đào trao đổi lời chào khen ngợi, ông hài lòng nói với những người khác: "Tôi nhét một đồng xu vào bánh bao, ai ăn được có thể nhận 100 triệu, chúc may mắn."

Những tràng pháo tay lịch sự vang lên.

Hoắc Chính gia rất hài lòng, hành động nhỏ này nhìn như là để cầu may, nhưng thực ra ngầm nói cho những người có mặt khác biết Hoắc gia vẫn chưa phá sản.

Về phần đồng xu này, ông đã cố ý sắp xếp xuất hiện trên bàn của nhà họ Hoắc, cho nên người lấy được nó cũng phải là người trong nhà, ông cũng sẽ không bị thiệt hại gì.

Ông càng hài lòng hơn với Tưởng Văn Đào, cháu rể tương lai của mình.

Chỉ cần Hoắc gia có thể liên thủ với Tưởng gia, Hoắc Chính Gia có thể khiến Hoắc gia trỗi dậy lần nữa.

Hoắc Chính Gia sắc mặt hồng hồng, những người tới chúc mừng đều nở nụ cười trên mặt càng ngày càng lớn, ông vừa liếc nhìn Hoắc Vọng, lộ ra một tia chán ghét, sau đó nhanh chóng quay đầu sang đối phó với những người đến chào đón ông.

Lúc này trong bữa tiệc, Lâm Úc cũng không có hứng thú xem màn khen ngợi lẫn nhau, cậu nhìn màn hình lớn phía trên sảnh tiệc, nơi đang phát một số video chúc mừng được Hoắc gia đặc biệt chuẩn bị cho bữa tiệc sinh nhật này. Nó trông ... có vẻ lỗi thời và vô vị.

Cậu thích xem phim hoạt hình hơn.

Nhìn thấy cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, Hoắc Vọng cũng nhìn theo ánh mắt của cậu, đột nhiên một khuôn mặt to lớn của Hoắc Chính Gia hiện ra, bên cạnh có những câu chữ lớn nhấp nháy: Chúc ngài năm nào cũng như có hôm nay*!

* !/Suì suì yǒu jīnzhāo/Tuế Tuế Hữu Kim Triều: mang ý nghĩa cầu chúc gia chủ vui vẻ, hạnh phúc, đạt được thành tựu và địa vị như ngày hôm nay mọi năm.

Hoắc Vọng: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!