Chương 1: (Vô Đề)

Vào khoảng khắc tai nạn xe cộ xảy ra, đầu óc Lâm Úc trở lên trống rỗng, trước mắt cậu mọi thứ đều biến thành màu đỏ như máu, nhưng cậu vẫn theo bản năng bảo vệ người bên cạnh cũng đang sợ hãi.

Cậu theo quán tính nghiêng đầu nhìn khuôn mặt có vài phần giống cha, hơi ngẩn người nghĩ, nếu cậu cũng giống cha thì thật tốt.

Đầu óc dần trở lên trống rỗng, mãi đến khi chiếc xe đâm vào lan can bên đường, Lâm Úc mới ý thức được màu đỏ kia chính là từ vết thương trên đầu mình đọng lại rồi chảy xuống.

Cậu nghe thấy Lâm Nhất hết lên với người qua đường: "Gọi xe cứu thương!!"

Bỗng Lâm Nhất đẩy Lâm Úc ra, nghiến răng nghiến lợi: "Phắc, tôi cần anh cứu tôi sao? Ai kêu anh nhảy qua đây?!!"

Lâm Úc nhìn em trai vô cớ nổi giận với mình, theo bản năng rụt rẻ nở nụ cười, có chút lúng túng mở miệng nhưng không nói được câu nào.

Lâm Úc nghĩ, có lẽ cậu không lên tham gia yến tiệc nhà họ Lâm, không lên hy vọng những thứ không thuộc về mình, đây chính là sự trừng phạt khi mơ ước những thứ không thuộc về mình.

Ký ức trước khi hôn mê dừng lại ở đây, khi Lâm Úc mở mắt lần nữa, xung quanh chỉ có một mình cậu.

Cổ họng khô khốc, chân tay bủn rủn, khắp người khó chịu khiến cho Lâm Úc không biết cậu đã nằm chỗ này bao lâu và ... không được chăm sóc đầy đủ.

Cậu đã quen với điều này, cậu bình tĩnh nhấn chuông. Một lúc sau, một nhóm bác sĩ đi vào kiểm tra cơ thể cậu.

Chấn động não vừa phải, tay trái bị gãy, đầu khâu lại ...

Đây không phải điều Lâm Úc muốn nghe, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện gì, cậu cẩn thận kéo góc áo bác sĩ rồi hỏi: "Tôi có người nhà, có ai .... tới thăm tôi không?"

Bác sĩ sửng sốt, ánh mắt lộ ra một tia không đau lòng: "Có, tôi từng thấy qua."

Chỉ là khi biết cậu đã qua cơn nguy kịch, không quá 24 giờ sau tỉnh lại liền thờ ơ mà rời đi.

Hai ngày nay bọn họ vẫn thường xuyên đến bệnh viện để thăm một người khác, là người cùng đứa nhỏ này nhập viện.

Vết thương của hai người cách biệt một trời một vực, người kia nghe nói là em trai, ngoại trừ bị thương ngoài da một chút thì kiểm tra qua đều khỏe mạnh, hôm nay có thể xuất viện.

Nhưng vẫn có rất nhiều người đến thăm, ngược lại Lâm Úc bên này lại vắng vẻ. Cậu nhóc suýt chút nữa đã mất mạng, cũng không nhận được dù chỉ một lời quan tâm từ gia đình.

Bác sĩ không thể nào hiểu nổi, rõ ràng là người một nhà, tại sao có thể bất công như vậy.

Nhưng ông không có tư cách đi quản việc nhà của mấy người có tiền, nên chỉ có thể nói ra sự thật.

Lâm Úc không lộ ra vẻ mặt đau lòng hay thất vọng như ông tưởng tượng, ngược lại cực kì hiểu chuyện, cong cong đôi mắt: "Ừm, bọn họ đều rất bận mà."

Lâm Úc biết bản thân mình thật hèn mọn, rõ ràng chật vật như món đồ chơi bị vứt bỏ. Nhưng vẫn không tự chủ được mà vui vẻ.

Hóa ra họ từng tới xem cậu.

Có lẽ họ cũng lo lắng cho mình. Không biết là anh cả hay anh hai, phải chăng cũng có thể là cha ...

Nghĩ đến người cha nghiêm khắc của mình, Lâm Úc vô thức rụt người lại.

Cảnh tượng bản thân bị cha lạnh lùng đuổi ra khỏi nhà vẫn còn in đậm trong trí nhớ.

Lâm Úc cuộn tròn ngón tay lại, cảm thấy trái tim vốn đã tê liệt lại lần nữa có chút nhói đau.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của cậu, hộ sĩ có chút đau lòng, không biết vì cái gì lại có người nhẫn tâm để đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy ở đây một mình, cô hạ giọng: "Bác sĩ nói, tiếp theo cần xét nghiệm máu."

Lâm Úc giơ tay để cô lấy máu dễ hơn, lễ phép cười với cô: "Cảm ơn."

Giọng Lâm Úc mềm mại, yếu ớt tựa như chính bản thân cậu, rõ ràng đã chịu vô số đau khổ cùng bất công, nhưng vẫn đối xử dịu dàng với thế giới.

Khi mọi người trong phòng rời đi, cậu được chuyển từ phòng chăm sóc đặc biệt sang phòng bệnh tổng quát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!