Chương 8: (Vô Đề)

Edit: Coco

Vân Nê không đoán được rốt cuộc Lý Thanh Đàm đang đùa hay đang nghiêm túc. Nhưng sau một hồi suy nghĩ kĩ càng, cô vẫn từ chối: "Ngại quá, tôi không có thời gian rảnh."

Lý Thanh Đàm cũng không quá thất vọng, anh cười đáp: "Không sao cả, đành thôi vậy."

"Ừ."

Một lúc sau, Tống Chi đã xong việc, Vân Nê bèn đứng dậy đi vào phòng. Sau khi buổi học thêm kết thúc, Lý Thanh Đàm đã không còn ở phòng khách nữa.

Tống Chi tiễn cô ra cửa: "Bai bai chị."

Vân Nê cười vẫy tay với cô bé.

Ba buổi học thêm liên tiếp sau đó, Vân Nê không gặp lại Lý Thanh Đàm. Mãi cho đến tận buổi cuối cùng, sau khi tan học, Tống Chi tiễn cô theo thường lệ.

Đúng lúc đó Tống Nghiêu vừa thay quần áo xong, chuẩn bị ra ngoài chơi trượt ván. Tống Chi đứng ngoài cửa nhìn cậu ta thay giày: "Anh ơi, sao dạo này anh Thanh Đàm không đến nhà mình thế ạ?"

"Anh ấy á." Tống Nghiêu ngồi xổm dưới đất buộc dây giày, đáp: "Anh ấy về Bắc Kinh rồi."

"Cũng đúng, hình như lâu lắm rồi anh ấy chưa về nhà."

Thang máy đến, Vân Nê nhanh chóng bước vào sau đó vươn tay ấn giữ cửa.

Sau khi Tống Nghiêu đi giày xong thì cầm ván trượt ra khỏi nhà. Lúc cậu ta nhìn thấy Vân Nê thì có vẻ né tránh.

Tống Nghiêu không nhận ra Vân Nê vào lần đầu tiên cô đến nhà họ Tống, chỉ cảm thấy quen mắt. Về sau cậu ta hỏi Lý Thanh Đàm thì mới nhớ ra.

Mọi người trong nhà vẫn chưa biết chuyện cậu ta đánh nhau ở quán net rồi bị bắt đến đồn cảnh sát. Khó khăn lắm mọi chuyện mới lắng xuống, giờ lại đột nhiên bắt gặp người trong cuộc lúc trước khiến Tống Nghiêu cảm thấy hơi chột dạ.

Mỗi lần Vân Nê đến nhà, cậu ta đều vô tình hoặc cố ý tránh cô.

Bấy giờ hai người đang đi chung thang máy xuống tầng.

Tống Nghiêu ôm ván trượt bên hông, ngập ngừng một lúc lâu mới lên tiếng: "Chị ơi, chị còn nhớ em không?"

"Hả? Gì cơ?" Vân Nê quay đầu lại nhìn cậu ta, biểu cảm thiếu niên căng thẳng không nói nên lời.

Tống Nghiêu mím môi hỏi: "Vào đợt nghỉ hè, chúng ta từng gặp nhau ở đồn công an. Chị còn nhớ không?"

Ồ.

Vân Nê vẫn nhớ nên gật đầu đáp: "Tôi nhớ, sao thế."

Tống Nghiêu gãi đầu, nói cực kỳ nhỏ: "Gia đình em không biết chuyện đó, em vẫn giấu bọn họ, vậy nên…"

Ý của cậu ta hết sức rõ ràng, Vân Nê không bàn luận gì thêm mà chỉ trả lời: "Tôi biết rồi, tôi sẽ không nói đâu."

Tống Nghiêu khẽ thở phào: "Vậy… Cảm ơn chị."

"Không có gì."

Thứ hai phải quay lại trường học, phần lớn các bạn trong lớp vẫn đang đắm chìm trong dư âm của kỳ nghỉ vừa kết thúc trước đó, vào tiết học ai nấy đều không tập trung.

Tối hôm qua Vân Nê đi làm thêm ở quán nướng, đến khuya mới về nhà. Vừa vào lớp cô đã nằm bò ra bàn ngủ bù. Cô ngủ say đến nỗi thầy dạy Văn nhấc quyển sách trên đầu mình lên cũng không nhận ra.

Hầu hết giáo viên các môn đều hiểu đại khái về hoàn cảnh gia đình cô, thấy vậy thì không nói gì thêm, chờ đến tiết tự học mới bảo Phương Miểu gọi cô dậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!