Chương 48: Ngoại truyện 4: ĐÔNG

Ngoại truyện 4: Đông

Edit: Coco

Bò Bự dính người hơn Mắm Tôm nhiều.

Trong mấy ngày nghỉ quốc khánh, Lý Thanh Đàm và Vân Nê làm ổ ở nhà không đi đâu. Hai người rảnh rỗi xem phim, lướt weibo xem cư dân mạng chia sẻ những câu chuyện thú vị về việc mắc kẹt trên đường cao tốc khi đi du lịch, tính ra còn vui hơn đi ra ngoài chơi nhiều.

Mỗi lúc như vậy, Bò Bự sẽ nằm trên đệm sô pha, kêu meo meo, đến tận khi Vân Nê ôm nó vào ngực thì mới chịu im lặng.

Ngược lại, Mắm Tôm tỏ ra độc lập hơn nhiều. Cu cậu tự chơi bóng bên ngoài ban công, cũng không mè nheo đòi chủ nhân ôm.

Đến tối đi ngủ cũng thế. Bò Bự quen ngủ với Vân Nê. Cứ đến đúng giờ là nó còn tích cực hơn cả Lý Thanh Đàm, ngoan ngoãn nằm im nơi cuối giường.

Lý Thanh Đàm và Mắm Tôm đều nhận thức sâu sắc về địa vị của bản thân trong gia đình. Cả hai đều không có tư cách tranh giành với Bò Bự, một người một chó không dám ho he gì.

Buổi sáng lúc Lý Thanh Đàm tỉnh dậy, Vân Nê và bé mèo vẫn đang ngủ. Anh nhận nhiệm vụ dắt chó đi dạo, thắt dây xích cho Mắm Tôm, sau đó cả hai cùng đi xuống nhà.

Sáng sớm đầu thu trời sương mịt mù.

Mắm Tôm rất thích xuống nhà chơi. Vừa ra khỏi thang máy, bốn cái chân ngắn ngủi đã vui vẻ chạy tung tăng. Lý Thanh Đàm suýt thì bị nó kéo cho ngã sấp mặt.

"Mắm Tôm." Anh dừng bước, tay kéo sợi dây xích. Mắm Tôm bị giữ lại, ngơ ngác quay đầu nhìn chủ nhân, thở hổn hà hổn hển.

Lý Thanh Đàm lại mềm lòng. Anh thở dài, ngồi xổm xuống xoa đầu nó: "Mày chạy chậm một tí, anh theo không kịp."

Mắm Tôm: "Gâu."

Chẳng biết nó có hiểu hay không, dù sao nó cũng vẫn kích động chạy tung tăng. Nhất là khi thấy chó của những gia đình khác trong khu, trông nó quả thật không khác gì lúc nhìn thấy một cục xương to, phi nhanh hơn bất cứ thứ gì.

Lý Thanh Đàm: "…"

Cái đồ không có tiền đồ!!

Sau khi về nhà, Lý Thanh Đàm bèn nói với Vân Nê về chuyện này, tiện thể hỏi: "Anh nhớ Mắm Tôm là giống đực, chó được mấy tuổi thì trưởng thành nhỉ?"

Trước đây Vân Nê đã từng tìm hiểu riêng những kiến thức khoa học về mảng này, cô đáp: "Nó sẽ động đực lần đầu vào khoảng tám tháng tuổi. Nhưng thời kỳ đó cơ thể chó chưa phát triển hoàn toàn, bác sĩ thường không khuyến khích sinh sản vào lúc này. Thời điểm tiếp theo là một tuổi rưỡi. Tuy nhiên em thấy rất nhiều nhà nuôi chó mèo đưa bọn nó đi triệt sản, như vậy có thể kéo dài tuổi thọ của bọn chúng một cách tương đối.

Lý Thanh Đàm nhận nuôi cả Mắm Tôm và Bò Bự lúc bọn chúng gần ba tháng tuổi, tới giờ còn vài ngày nữa mới tròn năm tháng.

Đã nhắc tới chuyện triệt sản, sau đó Lý Thanh Đàm bèn tham khảo ý kiến từ nhân viên chuyên nghiệp, cũng lên mạng tìm hiểu rất nhiều thông tin. Vì sức khỏe của hai cục cưng, anh và Vân Nê quyết định đợi bọn chúng tròn sáu tháng tuổi sẽ đưa đi triệt sản.

Tuy chuyện triệt sản thì chẳng có vấn đề gì, nhưng ai đưa bọn chúng đi lại là một câu chuyện khác.

Vân Nê đã từng đọc được rất nhiều bài đăng ca cẩm của cư dân mạng trên diễn đàn thú cưng. Có cô gái phản ánh rằng sau khi đưa mèo nhà mình đi triệt sản, về nhà mèo không còn thân với cô ấy nữa, cũng không cho cô ấy nựng, dỗ như nào cũng không được.

Bên dưới có rất nhiều người phản hồi tương tự.

Vân Nê cảm thấy cực kỳ lo lắng. Cô không thể tưởng tượng ra cảnh Bò Bự và Mắm Tôm không quấn lấy mình, mới nghĩ đã thấy đau đầu.

Vân Nê không muốn, đương nhiên Lý Thanh Đàm cũng không muốn. Anh vốn đã không có nhiều thời gian ở chung với bọn chúng, khó khăn lắm mới bồi dưỡng được tí tình cảm, có thể vì vậy mà mất sạch.

Vân Nê nói: "Nhưng em đã xem lịch rồi. Em phải tham dự một hội nghị cực kỳ quan trọng với giáo sư Chu vào ngày phẫu thuật nên không thể đi được."

Lý Thanh Đàm: "Đúng là không may, hôm đó anh cũng có một cuộc họp."

Vân Nê: "Em phải đi cả ngày."

Lý Thanh Đàm: "Anh phải đi một tuần."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!