Chương 45: Ngoại truyện 1: XUÂN

Ngoại truyện 1: Xuân

Edit: Zịt cac cac cac

Đầu năm 2020, cả nước không bắt đầu giăng đèn kết hoa chào đón năm mới giống mọi khi, mà là mọi nhà đóng cửa không ra ngoài, ngày ngày xem tin tức bản tin về số người được chẩn đoán và tình hình mới nhất ở khắp các nơi.

Cả một cái tết âm lịch, Lý Thanh Đàm và Vân Nê đều ở trong căn hộ mới thuê kia.

Những ngày ở đó, ban đầu là cô sang đây để đưa đồ, ở lại qua đêm, kết quả ngày hôm sau tiểu khu mở giới nghiêm, cấm vào cấm ra... ngôn tình hay

Vân Liên Phi cũng gọi điện thoại sang, nói là một tiểu khu ở gần nhà bọn họ có người dương tính, bây giờ tất cả các tiểu khu đều nghiêm cấm người bên ngoài đi vào, bảo cô trước tiên tạm thời đừng về.

Trước đó Vân Nê cũng không ngờ rằng chỉ trong một buổi tối, tình hình lại trở nên nghiêm trọng như vậy, lo lắng Vân Liên Phi ở nhà một mình, một ngày cô gọi ba lần cũng không đủ.

Tối hôm nay, cô vừa cơm nước xong, lại tìm điện thoại gọi video cho Vân Liên Phi. Lúc đầu không có ai nhận, cô không khỏi lo lắng lung tung, tự dọa mình đến bật khóc.

Lý Thanh Đàm rửa bát xong ra khỏi phòng bếp, thấy cô ngồi trên sofa không tiếng động, anh lau khô tay rồi đi tới, ấn đường không khỏi nhảy lên: "Sao vậy?"

Vân Nê rơi nước mắt tí ta tí tách: "Bố em không nhận điện thoại."

"Vậy có thể là đang tắm hoặc là đang xem TV không cầm điện thoại đấy. Chú cũng không giống với chúng ta, cả ngày không làm gì là cầm điện thoại." Lý Thanh Đàm nửa ngồi chồm hổm, rút tờ khăn giấy ra lau nước mắt cho cô: "Đừng khóc nữa, cũng đừng tự dọa mình, gọi thêm một cuộc thử xem."

Kết quả không đợi cô gọi đi, Vân Liên Phi đã gọi lại.

"Hả, bố không sao, vừa nãy người bên cộng đồng tới đo nhiệt độ cơ thể. Bố đứng ở cửa nói chuyện với người ta mà, không có cầm điện thoại." Vân Liên Phi cười haha: "Đừng lo cho bố, bố ở đây không sao đâu. Mỗi ngày bên cộng đồng đều có người sang, hai đứa chăm sóc bản thân thật tốt nhé, không có chuyện gì thì cũng ít chạy ra ngoài thôi."

Vân Nê hít hít cái mũi: "Con biết rồi, bố đừng cứ để điện thoại ở chế độ yên lặng rồi nhét vào xó xỉnh nào đó, lỡ đâu có chuyện gì quan trọng, con cũng không tìm thấy bố đâu."

"Bố có thể có chuyện gì chứ, con đừng tự dọa mình. Sao bố nghe giọng con có gì đó khác thế? Không phải con bị cảm đấy chứ?"

"Không có ạ."

"Bây giờ có bị cảm thì tình hình cũng không giống với lúc trước, con đừng giấu không báo nha." Vân Liên Phi vẫn rất lo lắng: "Con đưa điện thoại cho bạn trai con đi."

Vân Nê đưa máy cho Lý Thanh Đàm, anh đứng lên ngồi vào sofa, ôm cô tựa vào trong lòng mình. Hai người cùng nhau nghe máy.

Vân Liên Phi trịnh trọng nói: "Ừm có phải Vân Nê bị cảm không? Hai đứa đừng có coi nhẹ tình hình hiện tại mà giấu không báo với người của cộng đồng. Đến lúc đó có chuyện gì, hai đứa chính là tội phạm đấy, biết không?"

"…"

"…"

Lý Thanh Đàm nhịn cười: "Chú, cô ấy không sao, chỉ là vừa mới tỉnh ngủ, chú đừng lo lắng."

Vân Liên Phi: "Vậy được. Nhưng mà nếu có chuyện gì thì nhất định nhớ phải báo cáo đấy, đừng giấu giếm. Lúc trước không phải là có người không báo lại hay sao, đã làm cho cả một tiểu khu bị phong tỏa luôn rồi."

"Vâng ạ, chúng con biết rồi. Một mình chú ở nhà cũng phải chú ý hơn."

Cúp máy, Lý Thanh Đàm ném điện thoại sang bên cạnh, vươn tay miết miết khuôn mặt của Vân Nê, cười nói: "Bây giờ còn lo lắng nữa không?"

Vân Nê: "…"

Cô cảm thấy tình cảm chân thành đa sầu đa cảm vừa nãy của mình đều đặt nhầm chỗ rồi.

Ngày 4 tháng 2 là Tết Ông Táo phương Bắc, cũng là ngày sinh nhật của Lý Thanh Đàm.

Vân Nê ở nhà, ngoại trừ trận cách ly kia ra thì chỉ có học online và viết luận văn, lúc rảnh rỗi cô thích nghiên cứu một số món ăn. Lý Thanh Đàm chính là con chuột bạch nhỏ đáng thương kia, cái gì ngon hay không ngon, anh đều là người nếm thử đầu tiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!