Chương 44: (HCV)

Edit: Coco

Tiếng nước trong phòng vệ sinh lại vang lên.

Vân Nê quấn khăn tắm, lấy áo ngủ từ trong vali ra. Lần này đến Bắc Kinh cô chỉ mang theo đúng một chiếc váy ngủ hai dây, chẳng che được gì hết.

Dấu hôn.

Hình xăm.

Tất cả đều lộ ra ngoài.

Cô suy nghĩ một lúc bèn đặt váy ngủ xuống, lấy một chiếc áo phông từ dưới đáy vali ra mặc, tùy tiện phối với một chiếc quần cotton.

Cô còn vài việc chưa hoàn thành, ôm máy tính ngồi bên bàn trà, vừa mở tài liệu ra gõ mấy chữ thì tiếng nước trong buồng tắm đã ngừng lại.

"Đàn chị." Lý Thanh Đàm cất tiếng gọi.

Vân Nê ngẩng đầu nhìn qua hỏi: "Sao thế?"

"Anh chưa lấy quần áo."

"…"

"Anh để balo ở trên sô pha, em lấy giúp anh với."

"Được, anh chờ tí." Vân Nê nghiêng người lấy chiếc balo đen kia, sau đó đứng dậy đi đến buồng tắm gõ cửa.

Cửa mở, phòng tắm được tách riêng thành hai khu khô và ướt nên hơi nước không bay ra ngoài mấy.

Cô vừa định nhét balo vào thì vách ngăn đột nhiên bị mở toang ra, hơi nước thoát ra càng nhiều.

Lý Thanh Đàm khoác áo choàng tắm của khách sạn, anh thắt chặt đai lưng, tuy nhiên lại không mặc gì bên trong cả. Từng giọt nước lăn dọc theo thái dương, chảy vào những vị trí bị che khuất.

Chiếc áo choàng hơi ngắn so với anh, đoạn từ cẳng chân đến mắt cá chân lộ hết ra ngoài. Da anh trắng, không quá nhiều lông, mắt cá chân góc cạnh, gân xanh trên bắp chân anh hiện lên hết sức rõ ràng.

Vân Nê ngây người tại chỗ.

Trái lại, Lý Thanh Đàm thì hết sức thong thả, anh đi chân trần qua, chậm rãi nói: "Trong này ướt quá, để tí anh thay quần áo sau."

"…"

Anh đi ra sô pha ngồi, vạt áo choàng tắm hướng về phía sau, vì thế mà đầu gối lộ ra ngoài. Mí mắt Vân Nê giật giật, cô chỉ sợ anh nhấc chân thêm lần nữa lại càng để lộ nhiều hơn.

Cô bước qua, cầm chiếc khăn tắm trên sô pha rồi đặt lên đùi anh, cố gắng kìm chế không liếc lung tung: "Anh đừng để bị cảm."

Anh vừa định mở lời thì ngay giây sau đã có người đến gõ cửa.

Vân Nê và Lý Thanh Đàm đồng thời quay đầu nhìn sang. Cô thấy anh có vẻ định khoác áo choàng tắm đi mở cửa, thì tất cả các dây thần kinh trong não đều như căng ra.

Cô vội vàng nhét balo trong tay vào lòng anh, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: "Anh yên phận cho em."

Ấy vậy mà lần này Lý Thanh Đàm lại ngoan ngoãn nghe lời, chỉ gật đầu không nói năng gì.

Bấy giờ Vân Nê mới đi mở cửa. Cô không dám mở hẳn, người đứng chắn giữa khe hở, còn lo lắng vịn chặt tay nắm cửa.

Người gõ cửa là một sư huynh dẫn dắt team. Anh ấy cầm laptop trong tay, cười bảo: "Anh không làm phiền em chứ? Nhắn tin không thấy em trả lời, giáo sư Chu bảo chúng ta tập hợp nên anh đành phải tới tìm em."

"Chắc tại điện thoại em hết pin." Vân Nê nói: "Cảm ơn sư huynh, em chuẩn bị xong sẽ xuống ngay ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!