Edit: Coco
Trận đấu nhận được những tiếng hò reo vang dội. Cuối cùng, trường Đại học khoa học và kỹ thuật Trung Quốc đã giành chiến thành với khoảng cách suýt soát hai điểm. Vân Nê tháo kính bảo hộ xuống, đi đến khu vực nghỉ ngơi ở bên rìa khán đài.
Một nhân viên ghi chép đang ôm laptop, màn hình kết nối với chiếc flycam quay lại toàn bộ trận đấu.
Vân Nê nhận lấy laptop, ấn nút tua về phía trước một chút, sau đó cúi lưng cầm chai nước dưới chân lên, mở nắp, vừa chăm chú nhìn màn hình vừa nói với người bên cạnh: "Hà Sư, em nhắn mọi người trong team về khách sạn tổng kết lại trước khi ăn cơm nhé."
"Ok sư tỷ." Chàng trai mặt mũi đỏ bừng vì chiến thắng, mở điện thoại ra bấm tanh tách.
Màn hình hiển thị đoạn video ghi lại toàn bộ nội dung thi đấu. Vân Nê vừa xem vừa chuyển góc nhìn, cô nhấp vài ngụm nước rồi đặt chiếc bình về vị trí cũ.
Hà Sư nhắn tin vào group chat lẻ của team, sau đó lại quay trở lại group chat lớn, phát hiện tất cả mọi người đang bàn tán sôi nổi, có đến mấy trăm tin nhắn. Cậu ta bỏ lỡ nút ấn tin nhắn mới nhất, kéo mãi cũng không lên được trên đầu, đành phải chuyển tiếp một đoạn tin nhắn trước đó cho một người để hỏi.
[Mọi người thấy ai thế?]
[Có vẻ như là bạn trai của sư tỷ Vân Nê.]
[Đám Chu Vũ và Triệu Tiền ra ngoài đi vệ sinh thì thấy một người. Mẹ nó, trông cực kỳ giống anh chàng hồng nhan họa thủy kia. Nếu tôi mà là sư tỷ, tôi cũng vui vẻ xung phong đi kiếm tiền nuôi anh ấy.]
[Cuối cùng tôi cũng cảm nhận được tâm trạng kim ốc tàng kiều của vua thời Hán.]
[Kích thích.]
[Có ảnh không?]
[Có, cậu mở mục ảnh đã gửi ra, Phương Nguyện Nguyện có chụp một bức đấy.]
Trước đó Hà Sư đã từng nghe tin đồn rằng sư tỷ Vân Nê từ bỏ việc học thẳng lên tiến sĩ vì bạn trai, nhưng cậu ta chưa bao giờ nhìn thấy tên hồng nhan họa thủy này.
Cậu mở mục ảnh đã gửi ra, rất nhanh đã nhìn thấy tấm ảnh kia.
Chàng trai ngồi trên băng ghế bên ngoài sân thi đấu, mái tóc ngắn gọn gàng, sạch sẽ, ăn mặc cực kỳ giản dị, nhưng gương mặt lại xinh đẹp tuyệt vời.
Đúng vậy.
Xinh đẹp chính là từ đầu tiên xuất hiện trong đầu Hà Sư khi nhìn thấy tên "Hồng nhan họa thủy" này. Không phải vì mặt anh có phần nữ tính, chẳng qua là ngũ quan đẹp thật.
Da trắng, đường nét sắc sảo, mũi vừa cao vừa thẳng. Có vẻ như anh đã nhận ra có người chụp lén nên nhìn thẳng vào camera, đôi mắt đen nhánh sạch sẽ, biểu cảm hơi lạnh lùng.
Vết sẹo nằm ngang trên trán có chút ảnh hưởng tới vẻ đẹp tổng thể, tuy nhiên nó lại làm tăng lên sự gai góc và tạo ra một thứ sức hút.
Hà Sư không thể diễn tả được.
Cậu đưa điện thoại cho Vân Nê, suýt thì lỡ miệng phu ra mấy chữ "Hồng nhan họa thủy": "Sư tỷ, hồng nhan… À không, hình như bạn trai của chị đến đấy."
"Gì cơ?" Vân Nê vẫn đang cúi đầu xem laptop, cô nhận lấy chiếc điện thoại, vừa nhìn lướt qua đã lập tức ngây người. Cô đưa laptop và điện thoại cho Hà Sư rồi nói: "Tôi đi ra ngoài một lát."
Hà Sư nhìn chằm chằm theo bóng lưng vội vã của cô, ôm máy tính đứng bật dậy gọi với theo: "Sư tỷ! Vậy chị có quay về khách sạn để tổng kết không?"
"Chờ tôi về rồi tính." Khi Vân Nê đáp lời thì cô đã chạy gần đến lối ra, bóng dáng nhanh chóng biến mất trước khỏi tầm mắt mọi người.
Hà Sư lắc đầu tặc lưỡi, đúng là hồng nhan họa thủy mà.
Vân Nê chạy ra khỏi sàn đấu, không cần tốn sức, vừa liếc mắt đã nhìn thấy người ngồi ở cuối hành lang. Ánh nắng hạ xuyên qua tấm cửa sổ.
Anh ngồi trong bóng râm, đặt tay lên đầu gối liên tục xoa bóp, vẻ mặt hơi lơ đãng.
Cô đi qua. Lý Thanh Đàm nghe thấy tiếng bước chân bèn ngẩng đầu lên, đồng thời cũng dừng tay lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!