Chương 40: (Vô Đề)

Edit: Coco

Ngày Vân Nê trở về Lư Thành, Bắc Kinh trời mưa tầm tã. Hệ thống thoát nước ở thành phố Tứ Cửu* vẫn tồi tàn, khiến người ta tuyệt vọng. Hàng xe cộ dài thườn thượt bị tắc trên cầu vượt mãi mới nhúc nhích được một chút. Mưa rơi trên nóc xe, tiếng lộp độp càng làm tăng thêm nỗi phiền muộn trong lòng.

(*Tên gọi xưa của thành phố Bắc Kinh.)

Lý Minh Nguyệt gập laptop lại, nhìn dòng xe cộ bên ngoài sau đó quay đầu hỏi cô: "Chắc phải tắc một lúc lâu nữa. Em mua vé mấy giờ đấy, có kịp không?"

"Vẫn kịp ạ. Cùng lắm không kịp thì em sẽ đổi vé." Vân Nê mở miệng ngáp. Tối qua cô và Lý Thanh Đàm dây dưa đến hơn nửa đêm, sáng tỉnh dậy anh lại dày vò cô một hồi. Cô ngủ không đủ giấc, bèn tựa vào ghế ngủ gật.

"Lần này về khi nào em quay lại?"

"Chắc phải một tháng nữa ạ." Một mặt trường học có rất nhiều vấn đề đang chờ giải quyết, mặt khác cô cũng muốn giữ mặt mũi cho Lý Thanh Đàm.

Anh đã nói vậy thì cô cũng thật sự không đành lòng thấy anh khó chịu. Nhưng cô không nỡ xa anh quá lâu, một tháng đã là cực độ rồi.

Lý Minh Nguyệt không lên tiếng, chỉ yên lặng nhìn cô chăm chú. Vân Nê bị cô ấy nhìn đến nỗi căng thẳng, vô thức ngồi ngay ngắn lại rồi hỏi: "Sao thế ạ?"

"Chỗ này của em…" Lý Minh Nguyệt vừa nói vừa vươn tay theo tầm mắt.

Do tính chất công việc nên móng tay cô ấy rất sạch sẽ, bàn tay không có gì ngoài một chiếc nhẫn trên ngón áp út. Đầu ngón tay mềm mại, lạnh lẽo, nhẹ nhàng sờ tới phần sau tai Vân Nê.

—— Ở đó có một dấu vết nhìn như nốt muỗi đốt.

Nhưng dù sao Lý Minh Nguyệt cũng hơn Vân Nê vài tuổi, cô ấy nhanh chóng nhận ra đó là cái gì, bèn buông tay ra, nở nụ cười mờ ám nói: "Mới sáng sớm mà trong viện đã có muỗi rồi à?"

Vân Nê: "…"

Mặt cô hơi nóng lên, cả người cứng lại, trả lời qua loa: "Hình như có muỗi thật đấy ạ." Cô không tự chủ được nhớ đến chuyện hôm qua.

Lý Thanh Đàm cứ bám riết không tha việc cô lau người giúp anh. Anh nắm cánh tay của cô và cất tiếng gọi: "Đàn chị."

Vân Nê không muốn để ý đến anh. Cô nhắm mắt lại, mãi chẳng trả lời.

Anh dần dần im ắng lại, hơi thở ấm áp kề sát sau đầu cô, nhịp thở ổn định.

Không biết đã qua bao lâu, đến khi Vân Nê tưởng anh ngủ rồi, vừa định quay đầu lại xem thì bỗng va phải tầm mắt của anh giữa ánh sáng lờ mờ.

Tim cô đập lỡ một nhịp. Cô nghe thấy tiếng cười khẽ của anh. Sau đó anh bèn cúi đầu xuống hôn cô.

Lần đầu tiên vị trí hơi lệch.

Ở bên khóe môi.

Nhưng anh nhanh chóng tìm đúng hướng, cắn khóe môi cô, hôn cô từng chút một, cho đến khi hai cánh môi hoàn toàn áp vào nhau.

Hai hương vị hoàn toàn khác biệt quấn lấy nhau, tựa như cơn gió biển trong đêm trăng thanh, tạo nên từng gợn sóng lay động trên biển lặng sau cơn mưa.

"… Lý Thanh Đàm." Giọng cô rất mềm mại, kèm theo hơi thở hổn hển khó kiềm chế được, mười ngón tay của cô siết chặt lại tạo thành những vết hằn.

Anh trầm giọng đáp lại, đặt một chuỗi nụ hôn vụn vặt xuống tai cô, vừa ẩm ướt vừa nóng bỏng, tựa như sau khi gió biển thổi qua, trong chốc lát lại sóng yên biển lặng.

Vân Nê càng nghĩ càng đỏ mặt. Lý Minh Nguyệt không khỏi cảm thấy lứa trẻ bây giờ đúng là hài hước, chỉ mỗi dấu hôn bé xíu mà cũng xấu hổ đến mức này.

Cô ấy không trêu cô nữa, lắc đầu cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!