Edit: Coco
Cơ thể Lý Thanh Đàm vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Di chứng của vụ tai nạn xe cộ không chỉ là nửa năm hôn mê mà còn kèm theo nhiều vấn đề khác, may thay không có gì quá nghiêm trọng. Sau khi làm một đợt kiểm tra tổng quát cho anh, viện điều dưỡng đã lên một bản kế hoạch hồi phục đầy đủ và chi tiết.
Trong vòng vài ngày Vân Nê ở Bắc Kinh, Lý Thanh Đàm vào phòng phục hồi chức năng hai lần. Lần đầu tiên, cô đi vào theo, ở trong đó ba tiếng đồng hồ. Trong đó có các bác sĩ và điều dưỡng viên, cô cũng chẳng giúp được gì bèn đứng chờ bên cạnh.
Ngày xuân, trời quang mây tạnh, ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất, chiếu vào trong căn phòng ảm đạm, cành cây cao đến tầng hai lay động trong gió.
Trong suốt quá trình hồi phục, Lý Thanh Đàm không nói chuyện, chỉ khi nào nhân viên y tế hỏi anh mới trả lời vài từ. Tuy nhiên, khi Vân Nê nhìn thấy anh cau mày và siết chặt xương quai hàm, cô có thể nhận ra anh đang cố gắng hết sức.
Toàn bộ quá trình có mười phút để nghỉ ngơi. Y tá giúp Lý Thanh Đàm ngồi vào xe lăn. Có lẽ do đây là lần đầu tiên phục hồi nên trông anh cực kỳ mệt mỏi, đầu đầy mồ hôi.
Vân Nê rót một cốc nước ấm rồi đưa cho anh, hỏi: "Anh ổn chứ?"
Lý Thanh Đàm "Ừ" một tiếng, giọt mồ hôi rơi xuống theo động tác chớp mắt của anh. Vân Nê vừa lấy khăn lau mặt cho anh vừa nói: "Uống nhiều nước vào, anh đổ rất nhiều mồ hôi."
Anh chịu đựng cơn đau khó tả được trên đùi, uống hơn nửa cốc nước.
Đến khi sắp kết thúc, điện thoại của Vân Nê đổ chuông. Cô nói nhỏ với điều dưỡng viên: "Tôi đi nghe điện thoại. Lát nữa mọi người cứ về trước nhé."
"Ok."
Cô nghe điện thoại hơn nửa tiếng đồng hồ. Đến khi cô trở lại phòng bệnh, Lý Thanh Đàm đã tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ, đang nằm trên giường bệnh ngủ.
Vân Nê không quầy rấy anh, khẽ đóng cửa lại rồi đi đến phòng tắm. Dì giúp việc đang dọn dẹp đống quần áo Lý Thanh Đàm vừa thay ra.
Cô hỏi: "Anh ấy về có nói gì không ạ?"
"Cậu ấy không nói gì cả, chỉ bảo tôi không cần chuẩn bị bữa tối nay." Dì ôm quần áo và hỏi: "Có phải nó bị ốm không? Dì thấy sắc mặt nó không tốt lắm."
Vân Nê nghĩ đến điều gì đó rồi trả lời: "Không sao đâu ạ, chắc anh ấy mệt mỏi sau quá trình phục hồi thôi."
"Vậy còn cần dì chuẩn bị cơm tối không?"
"Không cần đâu ạ. Chờ tối anh ấy tỉnh lại cháu sẽ chuẩn bị. Dì cứ tiếp tục đi, để cháu đi trông anh ấy." Vân Nê lại trở về phòng bệnh.
Lý Thanh Đàm vẫn nằm nguyên tư thế cũ, đắp chăn đến ngực, một tay vắt ngang qua bụng còn một tay để bên cạnh.
Cô ngồi bên giường một lúc, không đợi anh tỉnh lại đã đứng dậy đi ra ngoài. Dì giúp việc chuẩn bị một phần ăn đặt trên bàn.
Vân Nê dùng bữa qua loa, dùng nồi cơm điện nấu cháo. Sau khi cô về phòng tắm rửa, thay đồ ngủ xong thì đi vào phòng bệnh lần thứ ba.
Cô tiến đến bên giường, cầm cánh tay đang vắt ngang trên chăn của Lý Thanh Đàm, nhanh chóng nhấc góc chăn lên rồi nằm vào trong.
Không biết do Lý Thanh Đàm quá mệt hay sao mà anh vẫn không tỉnh lại trong suốt quá trình, hơi thở ổn định, hương thơm trên người thoang thoảng. Anh không hề phát hiện điều gì, tùy ý để cô trêu đùa.
Cô cũng không lăn qua lộn lại, tìm một tư thế ổn định trong lòng Lý Thanh Đàm, tiếp đó ngẩng đầu hôn lên cằm anh, khẽ thì thầm: "Ngủ ngon, Lý Thanh Đàm."
Hai người ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao.
Lý Thanh Đàm tỉnh dậy trước. Anh vừa có một giấc mơ buồn, tầm mắt và ý thức chưa rõ ràng. Anh tưởng rằng bản thân vẫn đang ở trong căn biệt thự rộng lớn mà không có hơi người tại Melbourne, thức dậy một mình giữa những cơn gió biển vào mỗi sáng.
Tuy nhiên, anh vừa định cử động cánh tay thì bỗng chú ý đến một thứ gì nặng đang đè lên nó. Anh quay đầu lại và nhìn thấy khuôn mặt của cô.
Anh ngơ ngác mất vài giây, cứ ngỡ bản thân vẫn còn đang mơ, bèn nhắm mắt lại lần nữa, ôm chặt người kia vào lòng, cố ý muốn kéo dài giấc mộng đẹp này.
"Này." Người trong lòng anh bỗng nhiên mở miệng: "Anh làm em chết ngạt mất."
Đến lúc này Lý Thanh Đàm mới hoàn toàn tỉnh táo. Đây không phải là mơ, nó khiến người ta say đắm hơn nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!