Edit: Coco
Lúc tàu cao tốc cập bến Bắc Kinh thì trời đã tối. Gió tháng ba và tháng tư ở thủ đô man mát, tựa như vẫn còn vương lại cái lạnh thấu xương từ mùa đông. Dòng xe cộ dài thườn thượt nối đuôi nhau đi trong thành phố. Những tòa nhà văn phòng cao chọc trời sáng trưng tựa ban ngày, thấp thoáng thấy được những bóng người qua lại bên trong.
Từ nhà ga đến bệnh viện mất một tiếng đi xe. Trong lúc tắc đường, Vân Nê gọi lại cho Lý Minh Nguyệt.
Lý Thanh Đàm tỉnh dậy từ chiều, trải qua hàng loạt bài kiểm tra, bác sĩ kết luận rằng cơ thể anh không còn vấn đề gì nghiêm trọng nữa. Chỉ có điều anh hôn mê đã lâu nên tinh thần chưa minh mẫn hẳn, tỉnh dậy chưa được bao lâu lại lăn ra ngủ.
Giọng điệu của Lý Minh Nguyệt đã thoải mái hơn giai đoạn trước nhiều, cô ấy còn có tâm trạng đùa với cô: "Em đừng lo, thằng bé không sao đâu, không mù, không điếc, cũng không mất trí nhớ."
Vân Nê bật cười, như thể đã buông xuống được tảng đá đè nặng trong lòng. Bấy giờ cảm giác choáng váng do say rượu lại ập đến.
Sau khi kết thúc cuộc gọi thông báo tin vui nho nhỏ, cô nhìn ra ngoài thành phố sặc sỡ xa lạ, ngồi ở ghế sau, tựa vào cửa sổ đánh một giấc ngắn mà yên bình.
Lý Thanh Đàm nằm ở viện điều dưỡng cao cấp phía Tây thành phố. Trong viện, các hàng cây mọc san sát nhau, trăng lưỡi liềm phản chiếu lên mặt hồ nhân tạo rộng rãi. Vài tòa nhà gạch trắng, ngói đỏ được xây quanh hồ. Khu nhà cách xa chốn thành thị ồn ào, huyên náo, sáng rực lên giữa màn đêm yên tĩnh.
Lý Minh Nguyệt nhận được điện thoại của Vân Nê bèn đi ra khỏi tòa nhà, từ xa đã thấy cô đang cầm gì đó ở trong tay. Khi lại gần cô ấy mới thấy rõ đó là một nhánh hoa anh đào.
Cô ấy ngạc nhiên hỏi: "Em ngắt ở đâu thế? Chị đi ra đi vào sân viện mấy lần rồi mà chưa từng thấy cây anh đào."
"Em mang từ Lư Thành đến đấy." Trải qua cả đoạn đường xóc nảy, hoa đã có dấu hiệu bị héo. Vân Nê ngắt lấy một bông hoa sắp sửa rụng, cầm chặt trong tay và hỏi: "Anh ấy có đang tỉnh không ạ?"
"Không." Lý Minh Nguyệt dắt cô vào tòa nhà: "Trước kia nó hôn mê quá lâu, các chức năng trên cơ thể vẫn chưa hoàn toàn phục hồi. Tuy nhiên bác sĩ bảo chờ nó ngủ dậy thì khả năng về sau sẽ không tiếp tục xuất hiện tình huống như thế này nữa."
Vân Nê thở phào nhẹ nhõm: "Vậy là tốt rồi ạ."
Hai người vào thang máy đi lên tầng bốn. Phòng bệnh của Lý Thanh Đàm nằm ở phía Nam hành lang, to hơn căn phòng ở Melbourne, có bếp và hai phòng cho khách. Cửa sổ đối diện với hồ nhân tạo, xa xa có thể thấy được ánh đèn lấp lánh rực rỡ của những tòa nhà cao tầng.
Anh vẫn nằm đó, mái tóc bị cô phá lần trước đã mọc dài ra, rũ xuống trán và sau tai. Hô hấp ổn định, gương mặt vừa trắng trẻo vừa sạch sẽ.
Vân Nê đi tới bên giường, ngồi xổm xuống, chạm vào tay anh rồi khẽ nói: "Ơ hay, sao anh ngủ còn say hơn cả người đẹp trong chuyện cổ tích thế nhỉ."
Lý Minh Nguyệt nghe thấy vậy thì khẽ cười, bảo: "Em đừng để nó nghe thấy hai từ người đẹp đấy nhé."
"Dạ?"
Cô ấy rót cho Vân Nê một cốc nước. Hai người đi ra căn phòng bên ngoài. Lý Minh Nguyệt vừa lục tìm đồ vừa nói: "Nói sao nhỉ, hồi còn bé trông nó cực kỳ xinh đẹp, đẹp theo kiểu không giống con trai ý. Mấy thằng nhóc trong khu bọn chị đều âm thầm gọi nó là bé đẹp. Có một lần nó vô tình nghe thấy, bèn đè thằng bé kia xuống đất đánh một trận, khiến người ta sợ, lần sau cứ thấy nó trong khu là chạy.
Giờ nó đã trưởng thành rồi, trái lại không còn đáng yêu như hồi trước nữa, cứng đầu y như con lừa."
Vân Nê cười nói: "Giờ anh ấy cũng rất đẹp."
Không biết Lý Minh Nguyệt nghĩ tới chuyện gì mà lắc đầu bật cười, lấy một chiếc bình thủy tinh ra khỏi tủ, cho nước vào một nửa rồi thả cành hoa anh đào Vân Nê mang đến vào trong.
Lý Minh Nguyệt không ngủ lại qua đêm. Trước khi về cô ấy dặn dò: "Tối nay em ở lại đây nhé. Chị hay nghỉ ngơi ở căn phòng ngủ phía bên phải, trong đó có đồ vệ sinh cá nhân mới. Em cần gì thì cứ nói với dì nhé. Sáng mai chị có một cuộc họp nên tối không thể ở với em được."
"Vâng ạ." Vân Nê tiễn cô ấy xuống tầng. Khi trở về phòng bệnh, cô đặt bình thủy tinh cắm hoa anh đào lên chiếc tủ đầu giường của Lý Thanh Đàm.
Ánh trăng soi rọi vào phòng. Cô ngồi bên cạnh kể những câu chuyện đã xảy ra trong vòng hai tháng không gặp nhau: "Mấy hôm trước giáo sư Chu hỏi em xem có muốn học tiếp lên tiến sĩ không, em vẫn chưa quyết định. Em muốn tiếp tục học lên cao hơn, nhưng lại không muốn ở trong trường mãi. Mấy hôm trước Lương Sầm lại đi xăm hình, em cũng đi cùng nhưng không xăm.
Xăm thật sự rất đau, em không chịu nổi."
"Anh còn nhớ Chung Diễm không? Chính là chàng trai mà hai chúng ta đã từng cứu thời cấp ba. Cậu ta đang ở bên Phương Miểu, hôm nay em còn nhìn thấy ảnh chụp chung của bọn họ."
"Lý Thanh Đàm."
Cô cúi đầu nằm bò xuống giường, nhìn vào khuôn mặt anh, ánh trăng dần khuất bóng, giọng cô cũng càng lúc càng nhỏ: "Em thật sự rất nhớ anh…"
Sáng hôm sau, Vân Nê bị ánh nắng mặt trời đánh thức. Rèm trong phòng được kéo hờ, ánh nắng ngày xuân nơi phương bắc cực kỳ chói chang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!