Chương 37: (Vô Đề)

Edit: Coco

Sau khi Vân Nê trở về Lư Thành, cô bị mất ngủ một khoảng thời gian dài, cứ nhắm mắt lại sẽ thấy hình ảnh Lý Thanh Đàm đang nằm trên giường bệnh.

Anh vẫn luôn chìm trong giấc ngủ, tình trạng ấy kéo dài hết ngày này qua ngày khác. Ngày nào Lý Minh Nguyệt cũng sẽ gửi tin Wechat cho cô về tình hình của Lý Thanh Đàm. Nội dung không có gì mấy, chỉ gồm hai chữ: [Bình an.]

Đúng vậy, chỉ cần anh còn ở đó, dẫu cho suốt đời anh không tỉnh lại vẫn sẽ tốt hơn là không được nhìn cũng không được chạm.

Trong vòng mấy ngày ở Melbourne, Vân Nê thường nghĩ nếu như Lý Thanh Đàm không quen biết cô thì tốt rồi.

Không biết cô, anh sẽ không gặp phải người như Ngô Chinh, cũng không xảy ra những chuyện hỗn loạn sau đó. Anh sẽ thuận lợi học xong lớp 11 ở Lư Thành, sau đó bình an trở về Bắc Kinh, không bị thương, không ra nước ngoài, không trải qua năm năm tối tăm ở Melbourne, cũng sẽ không rơi vào tình trạng nằm viện, chưa rõ sống chết như bây giờ. Anh sẽ mãi mãi là chàng thiếu niên kiêu ngạo phóng khoáng, một đời suôn sẻ, vạn sự như ý.

Cô chính là một cơn lốc xoáy xuất hiện trong cuộc sống thuận buồm xuôi gió của anh, kéo anh vào trong, sau đó lại không thể che chở anh hết thảy.

Cũng có lẽ đời người luôn là một vở kịch như thế. Trong câu chuyện ấy, bạn vừa không có cách nào lựa chọn người mình muốn gặp ngay từ đầu, vừa không biết được người mình sẽ bỏ lỡ sau cùng, cũng không xác định được kết cục.

Vân Nê là cơn lốc xoáy mà cuộc đời Lý Thanh Đàm không thể tránh khỏi. Mà anh không phải cũng chính là một bước ngoặt không thể thay đổi trong cuộc đời của cô sao.

Vân Nê ghé thăm Lý Thanh Đàm lần nữa vào giữa tháng 1 năm 2019. Trước khi đi, cô đưa Vân Liên Phi đến bệnh viện để kiểm tra. Sau khi sắp xếp ổn thỏa, cô lại một lần nữa vượt qua biên giới để đến thành phố của anh.

Thời điểm ấy, Melbourne vẫn đang là mùa hè, bầu trời cao thăm thẳm. Phòng bệnh của Lý Thanh Đàm chỉ cách bờ biển vài trăm mét, cơn gió biển mằn mặn, ấm áp và ẩm ướt ùa vào từ cửa sổ.

Vân Nê đứng bên giường, nhìn điều dưỡng viên lau người, mặt, lỗ tai và sau gáy cho anh. Khi nhân viên điều dưỡng chuẩn bị cởi khuy áo ngực của anh, lông mày cô dựng ngược lên, đột ngột nói: "Để tôi làm cho."

Điều dưỡng viên dừng động tác lại, dường như hiểu ý của cô nên không nói thêm gì, chỉ cười đưa khăn mặt qua rồi nhắc nhở: "Sẽ hơi cực đấy."

"Không sao đâu." Vân Nê nhận lấy chiếc khăn mặt, vò khăn thêm một lần rồi nói: "Thời gian này cô vất vả rồi."

"Làm công việc này có ai là không vất vả đâu." Điều dưỡng viên là người gốc Melbourne, thông thạo tiếng Trung. Sau khi tạm thời bàn giao công việc xong, cô ấy cầm bình nước đi ra ngoài.

Tình trạng của Lý Thanh Đàm đã ổn định, chỉ có điều anh vẫn chưa tỉnh lại. Bác sĩ nói não anh đã bị va đập trong tai nạn xe cộ, kỹ thuật y học thời nay chỉ có thể đảm bảo anh được an toàn, chứ không thể nào đưa ra chính xác thời điểm anh tỉnh lại được.

Trước đây Lý Minh Nguyệt vẫn luôn ở bệnh viện, cô ấy chứng kiến rất nhiều người qua đời trong bộ quần áo bệnh nhân nên cảm thấy đây là điều kiêng kị. Cô ấy không muốn để Lý Thanh Đàm mặc bộ quần áo đó suốt bèn mang theo mấy bộ đồ ngủ đến.

Hôm qua là một bộ đồ ca rô xanh xám, còn hôm nay là bộ đồ lụa màu xanh thẫm. Bộ quần áo càng khiến da anh trở nên trắng hơn.

Sắc mặt anh đã tốt hơn trước rất nhiều. Vết thương trên mu bàn tay anh cũng đã bóc vẩy, chỉ để lại một dấu vết mờ nhạt.

Vân Nê cúi đầu cởi khuy áo ngủ của anh. Ngay từ đầu cô không để ý nên chưa nhận ra điều gì. Cởi được một nửa thì ngón tay lơ đãng chạm vào làn da ấm áp của anh, cô dừng đồng tác lại một lúc.

Cô từ từ ngẩng đầu lên.

Lý Thanh Đàm vẫn nằm im, ánh nắng chiều chiếu xuống hàng mi dài và rậm, để lại những vệt bóng cong cong dưới mắt anh.

Cô nhìn sang chỗ khác, thấy lồng ngực anh phập phồng theo từng hơi thở, mặt bỗng nóng bừng.

Sau tất cả thì vụ tai nạn xe cộ ấy vẫn để lại những dấu vết không thể xóa nhòa trên người Lý Thanh Đàm. Cơ thể anh có rất nhiều các vết sẹo nhỏ lồi lõm.

Da anh trắng, trước đây trông giống như một miếng ngọc xinh đẹp chưa được mài dũa, tỏa ra ánh sáng sạch sẽ và thuần khiết. Nhưng giờ đây, miếng ngọc ấy lại chằng chịt những vết nứt.

Vân Nê sờ vào vết thương sâu nhất trên ngực anh, mắt hơi cay cay, cô khẽ hỏi: "Lý Thanh Đàm, anh có đau không?"

Không có ai đáp lại.

Cô khẽ thở dài, cài lại khuy áo ngủ cho anh. Đến khi định vươn tay cởi dây quần ngủ thì cô lại không tiếp tục được.

"Thôi bỏ đi, em sẽ không đục nước béo cò đâu." Vân Nê lẩm bẩm, lùi về đứng bên cửa sổ. Gió biển xua tan hơi nóng trên mặt cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!