Chương 35: (Vô Đề)

Edit: Coco

Vân Nê trải qua Tết Nguyên Đán năm 2015 trong bệnh viện.

Thời điểm cuối thu, đầu đông, Vân Liên Phi cảm thấy cổ họng hơi khó chịu. Mỗi khi ông ăn thức ăn cứng thì sẽ có cảm giác như bị nghẹn. Ban đầu, ông tưởng rằng mình bị viêm họng nên đã đến phòng khám mua thuốc tiêu viêm.

Vào đúng dịp Tết, ông có rất nhiều việc ở công trường nên không quá quan tâm. Đến tận lúc cảm giác bị nghẹn ngày càng trở nên rõ rệt hơn, vùng xương ngực cũng phải chịu đựng những cơn đau đớn tựa kim châm, ông mới cảm thấy không ổn. Sau khi đến bệnh viện kiểm tra, ông được chẩn đoán mắc ung thư thực quản giai đoạn đầu.

Bác sĩ nói rằng, nếu ông đến muộn một chút, tình huống sẽ không giống như bây giờ.

Trong khoảng thời gian đó, Vân Nê không ở Lư Thành, cô đi dự một buổi triển lãm ở Thượng Hải với giáo sư Chu. Cô nhận được điện thoại vào đúng ngày chuẩn bị về, đang đi ăn trưa với Phương Miểu ở trường cô ấy.

Căn tin ồn ào, giọng ông lúc cao lúc thấp, ông chỉ bảo mình bị ốm, bác sĩ đề nghị người nhà đến bệnh viện để bàn bạc về vấn đề phẫu thuật.

Khoảnh khắc ấy, cô cảm giác bầu trời như sụp đổ. Cô cúp mày, nói vài lời với Phương Miểu rồi định đi ngay. Cô đứng bật dậy, vô tình đụng vào một người. Bát canh trứng cà chua trong tay người ta đổ cả vào người cô, khiến bộ quần áo bẩn gần hết.

Chàng trai đó giật mình, cầm cái bát không đứng im tại chỗ. Vân Nê sốt ruột muốn đi, vội vàng nhét vào túi áo anh ta vài đồng tiền rồi nói: "Thật sự xin lỗi anh, tôi đang có việc gấp."

Phương Miểu đuổi theo Vân Nê, chạy ra khỏi căn tin. Trên đường đi, cô ấy xin phép giảng viên nghỉ vài ngày, sau đó qua khách sạn lấy hành lý rồi trở về Lư Thành với cô.

Đến đêm, hai người mới xuống khỏi tàu cao tốc, Vân Nê gọi điện cho Vân Liên Phi ở trên xe để hỏi thăm tình hình. Sau khi Phương Miểu biết được chi tiết về căn bệnh của ông, cô ấy liên hệ với đàn chị của mình ở khoa tiêu hóa Bệnh viện Nam Kinh.

Sáng sớm hôm sau, ba người lập tức đi tàu cao tốc đến Nam Kinh. Do có người quen ở bệnh viện nên quá trình từ xét nghiệm đến nhập viện không mất nhiều thời gian.

Cuộc phẫu thuật được sắp xếp vào chiều ngày 23 Tết. Vân Nê chờ đợi từ chạng vạng cho đến khi trời tối om. Ánh đèn của vô số căn nhà bên ngoài cửa sổ khiến cho biểu tượng chữ thập đỏ trên đỉnh của tòa bệnh viện trở nên cô đơn lạ thường.

May thay, tất cả đều thuận lợi. Trong vòng bảy ngày nhịn ăn sau khi phẫu thuật, ngoài sắc mặt không được tốt lắm ra thì mọi phương diện khác trên cơ thể Vân Liên Phi đều được cho là ổn định.

Vào chập tối đêm 30, Phương Miểu xách túi lớn túi nhỏ từ nhà chạy đến, vừa vào cửa bèn hỏi: "Chú thế nào rồi."

Vân Liên Phi vẫn đang ngủ, Vân Nê nhận đống đồ trong tay cô ấy, khẽ trả lời: "Khá ổn, chắc qua Tết Nguyên Tiêu là có thể xuất viện."

Đàn chị của Phương Miểu hỗ trợ sắp xếp một phòng bệnh 2 người. Bệnh nhân cùng phòng kia đã ra viện từ trước Tết, chiếc giường kế bên để không. Phương Miểu ngồi xuống bên mép giường rồi nói: "Giờ chú ấy đã ăn được chưa? Mình có đem theo sữa và súp loãng."

"Ông ấy có thể ăn được một ít. Chờ ông ấy tỉnh mình sẽ đi hâm lại." Vân Nê hỏi: "Năm nay cậu lại không ăn Tết ở nhà, bố mẹ cậu không nói gì ư?"

"Dù họ có nói hay không thì mình cũng đâu muốn ở nhà đón năm mới." Mâu thuẫn giữa Phương Miểu và bố mẹ không phải ngày một lạnh đi, cũng không thể giải quyết trong vòng một ngày. Cả hai bên đều cứng đầu, không hai chịu nhường ai.

Vân Nê chậm rãi thở dài.

Trái lại Phương Miểu không để ý lắm, cô ấy nói: "Để mình đi gặp đàn chị, tiện đưa cho chị ấy vài thứ."

"Ok."

Ban đêm, Vân Liên Phi tỉnh dậy. Vân Nê đến căn tin bệnh viện mua một ít bánh chẻo. Ba người ở trong phòng bệnh xem chương trình chào xuân, cùng nhau đón cái Tết ấy.

Ban đêm yên ắng, Vân Nê trằn trọc không ngủ được. Cô cầm điện thoại đi ra khỏi phòng bệnh, ngồi ở hàng ghế dài ngoài sảnh, lướt xem những tin nhắn chúc mừng.

Tất cả đều là tin nhắn được gửi theo nhóm, nhưng cô vẫn trả lời lại từng cái một. Sau đó cô bấm vào ava quen thuộc kia.

Tin nhắn được lưu lại cuối cùng là vào ngày 23 tháng 1.

Cô không kéo lên trên, mà gửi một tin nhắn qua đó theo thường lệ.

[Chúc mừng năm mới.]

Phương Miểu ở lại bệnh viện ba ngày. Cô ấy vừa đi, Lương Sầm đã nối bước tới thăm bệnh. Buổi sáng ngày mùng 8, Vân Nê và cô ấy đi chùa Kê Minh.

Năm ngoái, sau khi nghe dì ở cùng phòng bệnh nói rằng chùa Kê Minh rất linh thiêng, cô vẫn luôn muốn dành thời gian ghé qua đây một chuyến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!