Chương 34: (Vô Đề)

Edit: Coco

Vân Nê học đại học tại Lư Thành.

Cô trở thành thủ khoa của Đại học khoa học và kỹ thuật Trung Quốc tại Lư Thành năm ấy, theo ngành khoa học máy tính và kỹ thuật của trường.

Ngày nhận được giấy trúng tuyển, cô trở về Tam Trung.

Lưu Nghị Hải đã trải qua một cuộc phẫu thuật trong hè, nhà trường cân nhắc đến tình hình sức khỏe của ông nên không để ông dẫn dắt lớp trọng điểm năm nay, chỉ sắp xếp cho ông lịch dạy ba lớp bình thường.

Ông không bận rộn như trước nữa. Vân Nê ngồi trong văn phòng hơn nửa tiếng, mãi đến khi tiếng chuông tiết tự học buổi tối vang lên, Lưu Nghị Hải mới cầm lấy tài liệu và nói: "Đi thôi."

Khi đi đến tầng một, Lưu Nghị Hải nhớ ra một chuyện: "Đúng rồi, mấy hôm trước Tô Niệm Niệm và bố em ấy về trường làm thủ tục chuyển trường. Năm năm em ấy sẽ học lại ở Nhị Trung. Thầy thấy em ấy hồi phục rất tốt, còn nhờ thấy chuyển tới em một tiếng xin lỗi."

Sự việc trước kia đã sớm kết thúc, ai đúng ai sai đã không còn quan trọng nữa rồi. Vân Nê không nói gì thêm, chỉ bảo: "Em biết rồi ạ, cảm ơn thầy Lưu."

"Được rồi, cứ như vậy đi." Lưu Nghị Hải còn phải lên lớp, ông dặn: "Em về thong thả, rảnh thì ghé qua nhé."

"Vâng ạ."

Chẳng bao lâu sau, Đại học khoa học và kỹ thuật Trung Quốc bắt đầu vào học. Vân Nê đại diện cho tân sinh viên lên phát biểu trong lễ khai giảng.

Trước khi màn phát biểu kết thúc, cái tên của cô đã làm mưa làm gió khắp nơi trên confession của trường đại học. Các thanh thiếu niên thoát khỏi sự kiểm soát nghiêm ngặt, không cho yêu sớm của thầy cô và bố mẹ thời cấp ba, hiển nhiên là vào đại học họ trở nên buông thả hơn rất nhiều.

Sau kỳ huấn luyện quân sự, hai trong số bốn bạn trong ký túc xá của Vân Nê đã có đối tượng, còn mỗi cô và người bạn nằm giường cùng hàng – Lương Sầm là cô đơn.

Lương Sầm là một cô gái cực kỳ ngầu, thích xăm hình, thích hút thuốc. Hai cô bạn khác cùng phòng với Vân Nê đều là người gốc Lư Thành.

Chỉ có cô ấy đến từ Đồng Thành.

Trong một đêm tâm sự ngẫu nhiên trong ký túc xá, lúc sắp kết thúc, hai cô bạn cùng phòng đã có người yêu hỏi bọn họ tại sao không yêu đương.

Lương Sầm vừa ngẩng đầu lên thì nghe thấy tiếng của dì trông ký túc xá bên ngoài hành lang. Cô bạn cùng phòng ghé sát vào cánh cửa, "Suỵt" một tiếng, sau đó nhanh nhẹn tắt đèn.

Một lúc sau, bạn trai của hai cô nàng gọi tới, họ bắt đầu nấu cháo điện thoại. Chủ đề trước khi tắt đèn cứ thế trôi vào dĩ vãng.

Có điều, người nói vô tình, người nghe có ý.

Tối hôm đó, Vân Nê hiếm khi mơ thấy Lý Thanh Đàm. Trong giấc mơ, bọn họ quay về thôn Lão Châu, đi phà tới đảo Thái Dương, hôn nhau dưới chiều hoàng hôn.

Dọc đường về, chiếc ca nô trên sông bất ngờ mất kiểm soát và bị lật, nước sông lạnh như băng nhấn chìm những người vừa rơi xuống nước. Xung quanh tràn ngập những tiếng kêu cứu tuyệt vọng.

Sương mù xuất hiện trên sông, Vân Nê không tìm thấy bóng dáng của Lý Thanh Đàm, những gương mặt hốt hoảng đầy xa lạ lần lượt lướt qua trước mặt cô.

Cô gọi tên anh, bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Trước mắt tối đen, tựa như cô đang chìm trong đám sương mù trên sông, không nhìn thấy gì cả. Người mà cô không tìm thấy trong mơ thì tương tự cũng không thể tìm thấy ngoài đời.

Sau giấc mơ khủng bố đó, Vân Nê không buồn ngủ nữa.

Ngoài cửa sổ thấp thoáng có ánh lửa bập bùng. Cô khẽ bước xuống giường, đẩy cửa ban công ra. Lương Sầm ngoảnh đầu nhìn lại.

Lương Sầm đẹp kiểu sắc sảo, đôi mắt đào hoa nhỏ hẹp, con ngươi đen như mực, khiến người khác vừa nhìn đã không rời mắt được.

Cô ấy mặc một chiếc áo ba lỗ ôm người màu xám, để lộ hình xăm trên cánh tay và trước ngực. Màu sắc rực rỡ khiến vẻ đẹp sắc sảo của cô ấy càng thêm phần quyến rũ.

"Hút không?" Lương Sầm quơ quơ điếu thuốc trong tay.

Vân Nê nhận lấy một điếu, Lương Sầm ngả người qua giúp cô châm lửa. Hai cô gái ghé sát vào nhau, ngọn lửa bập bùng trong gió.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!