Chương 30: (Vô Đề)

Edit: Coco

Nơi xa có một con tàu chở hàng khổng lồ đang chạy trên mặt sông, nó liên tục phát ra từng tiếng còi hơi nước trầm nặng. Mực nước dâng cao mãnh liệt, tiếng nước chảy ào ào.

Không rõ cả hai đã ngồi bao lâu, số người đi bộ bên bờ sông thưa thớt dần. Quán nhỏ bên kia đường gần đó cũng đang chuẩn bị đóng cửa.

Lý Thanh Đàm đứng dậy khỏi mặt đất, phủi bụi nơi ống quần rồi nói: "Về nhà thôi."

"Ừ." Ban đêm, nhiệt độ bên bờ sông thấp hơn nơi khác rất nhiều. Vân Nê cởi áo khoác ra đưa cho anh: "Cậu mặc đi, tôi không lạnh lắm."

Lý Thanh Đàm nắm lấy bàn tay đang cầm áo khoác của cô, vẫn hơi lạnh. Anh không nhận mà nói: "Không cần đâu, lát nữa lên xe sẽ ấm."

Chỉ có đúng một chuyến tàu từ Đồng Thành về Lư Thành. Bấy giờ đã sớm hết tàu, nhưng lại có rất nhiều xe khách cỡ nhỏ đậu ven đường để đón khách.

Lý Thanh Đàm thuê một chiếc xe khách nhỏ màu đỏ nhìn có vẻ khá mới. Nội thất của chiếc xe đã được cải tạo lại, một chiếc xe bảy chỗ giờ có thể trở được hơn chục người.

Vân Nê vịn tay vào cửa rồi trèo lên xe, Lý Thanh Đàm theo sau ngồi xuống bên cạnh cô.

Khoảng cách giữa hai hàng ghế hẹp đến nỗi anh không duỗi chân được. Anh cử động hai chân, đá vào hàng ghế phía trước.

Bác tài xế thấy vậy bèn quay đầu lại bảo: "Cậu đứng phá xe của tôi đấy."

Lý Thanh Đàm cười đáp: "Hai chân cháu làm sao đọ được với xe của bác."

Bác tài xế là một người đàn ông trung niên cởi mở, nghe vậy cũng bật cười: "Đáng ra nó còn hoạt động được hai năm nữa, ăn một đá của cậu thì cùng lắm chỉ có thể chịu được đến cuối năm thôi."

"Bác đừng lừa cháu, vừa rồi cháu đâu có đá mạnh." Lý Thanh Đàm nói xong lại quay sang hỏi Vân Nê: "Chị có muốn ngủ một lát không?"

"Ngủ đi." Bác tài xế nói: "Từ chỗ này đến Lư Thành phải mất vài tiếng đấy."

Lý Thanh Đàm khoanh tay tì vào hàng ghế trước, sau đó gối đầu lên tay, quay mặt về phía cô. Nhìn anh mệt mỏi hơn cô nhiều.

Vân Nê khép chặt ô cửa sổ cuối cùng và nói: "Tôi không buồn ngủ, cậu ngủ đi."

Anh thật sự rất buồn ngủ. Anh đã không chợp mắt kể từ lúc nhận được tin ngày hôm qua. Hơn nữa, anh vẫn còn dư chứng sốc độ cao do vừa mới trở về từ Tây Tạng. Anh lo sợ cả một đường, lúc đến nhà cô lại không dám gõ cửa bừa bãi. Sau một đêm không ngủ kết hợp với một ngày bôn ba, anh đã gần như kiệt sức.

Lý Thanh Đàm lấy điện thoại ra, gõ vài từ rồi đưa cho cô.

[Em ngủ một lát, nếu chị buồn ngủ thì gọi em dậy nhé.]

Họ không quen thuộc vùng đất này, cộng thêm giờ đang là nửa đêm, nếu cả hai đều ngủ thì có khả năng sẽ gặp nguy hiểm.

Vân Nê gật đầu nói: "Cậu ngủ đi. Khi nào đến nơi tôi sẽ gọi."

Lý Thanh Đàm không nói thêm gì nữa, sau khi điều chỉnh tư thế một chút, anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Tiếng hít thở khe khẽ vang lên hết sức rõ rệt trong không gian xe yên tĩnh.

Cô chăm chú nhìn anh ngủ một lúc, thầm nghĩ nếu như ban sáng mở cửa không nhìn thấy anh, thì cũng không phát sinh chuyến đi bất ngờ, khó quên này.

Vậy không biết cô sẽ vượt qua ngày hôm nay như thế nào.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, có lẽ cô sẽ lang thang trên đường rất lâu, bước từng bước vô định giống hệt như ngày hôm qua, thời điểm cô chạy khỏi trường.

Tiếp đó thì sao.

Cô không thể tưởng tượng được.

Có thể mọi chuyện sẽ không thay đổi, cũng có thể sẽ càng tệ hơn. Tóm lại là sẽ không như lúc này, cô có thể gạt đi hết tất cả những điều khó chịu trong lòng.

Dường như anh vẫn luôn là một biến số trong cuộc sống của cô. Mỗi lần cô có ý định lùi bước hoặc trốn tránh, biến số ấy sẽ hóa thành một niềm vui bất ngờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!