Edit: Zịt cac cac cac
Ra khỏi bệnh viện, trên đường Lý Thanh Đàm đưa Vân Nê về nhà, lại đột nhiên nghĩ đến muốn để tài xế đổi hướng, thẳng đến nhà ga, mua hai vé tàu đi Đồng Thành.
Năm đó, từ Lư Thành đến Đồng Thành chỉ có một chuyến tàu 5153 có chữ K ở đầu, 12h19p trưa khởi hành.
Vân Nê không mang theo chứng minh nhân dân, nên cô viết một tờ đơn chứng minh thân phận ở ga tàu ngay lúc đó, vội vàng lên tàu trước khi khởi hành 10p.
So với những người hồi hương túi lớn túi nhỏ kia, chuyến đi xuất phát nhất thời của bọn họ hiển nhiên là phải thoải mái hơn rất nhiều.
Giờ này đúng lúc là giờ cơm, trong xe tràn đầy mùi thức ăn. Lý Thanh Đàm tìm một chỗ để Vân Nê ngồi vào bên trong, nghiêng người tránh người xách hành lý ở bên cạnh: "Em đi mua chút đồ."
Vân Nê dựa vào cửa sổ, nói: "Được."
Chuyến xe lửa từ Lư Thành đến Đồng Thành này mất gần 4 tiếng, một bữa buổi sáng kia bọn họ đều không ăn nhiều lắm. Lý Thanh Đàm đi đến toa giữa, mua hai hộp cơm hộp, lại lấy hai chai nước.
Lúc trở về, đúng lúc chuyến tàu khởi hành. Ban đầu toa hành khách rung chuyển không dữ dội lắm, tàu dần rời trạm, càng ngày càng rung chuyển.
Lý Thanh Đàm đặt hộp cơm lên cái bàn nhỏ giữa hai hàng ghế ngồi, mở một chai nước đưa qua: "Uống chút nước đi."
Vân Nê nhận lấy uống một hớp, cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh như bay.
Lúc trước nhất thời không khống chế được cảm xúc làm mắt cô đỏ đỏ, Lý Thanh Đàm thấy cô uống hết nước, đẩy hộp cơm qua: "Ăn chút đi, cách lúc xuống xe còn một khoảng thời gian nữa lận."
Cô không muốn ăn gì, mở ra ăn hai miếng, mùi pha lẫn trong xe cũng không dễ ngửi, hoàn toàn ăn không vô nữa.
Lý Thanh Đàm hỏi: "Ăn không vô à?"
Vân Nê "Ừ" một tiếng: "Không đói lắm."
Anh không nói nữa, lấy cái hộp cơm cô chưa ăn được mấy miếng, động tác tự nhiên mà mở ra tiếp tục ăn.
Vân Nê sửng sốt, Lý Thanh Đàm giống như vẫn không nhận ra điều gì, quay đầu hỏi: "Sao thế?"
"Không có gì." Cô thu tầm mắt rồi nhìn về phía cửa sổ, khuôn mặt bị ánh nắng chiếu vào đến nóng lên.
Ngồi ở trước mặt bọn họ là một cụ già tóc hoa râm, mang theo một đứa nhóc, từ khi xe chạy thì chưa từng nhúc nhích. Lúc Lý Thanh Đàm ăn cơm, bé trai cứ dán mắt vào cái đùi gà trong hộp của anh.
Anh buông hộp cơm trên tay xuống, đẩy hộp cơm chưa dùng kia ra trước mặt bé trai, nở một nụ cười rất nhẹ: "Tặng cho em."
Bé trai cắn ngón tay không dám nhận, ngẩng đầu nhìn cụ già bên cạnh: "Ông nội."
Ông nội cậu bé đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại muốn lấy tiền mua hộp cơm Lý Thanh Đàm cho.
Anh không nhận, lại bưng hộp cơm lên: "Không cần ạ, vừa vặn mua dư, cho thằng bé ăn đi ạ, nếu không cũng lãng phí."
"Vậy, rất cảm ơn." Ông nội cậu bé đưa tay lấy mấy tờ tiền đã không nhìn ra màu sắc vốn có trở về, lại lục lọi lấy ra hai quả quýt từ trong túi ni lông đưa cho bọn họ: "Quýt nhà trồng, hai cháu nếm thử."
Lý Thanh Đàm bỏ hộp cơm xuống, đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn ông."
Ông nội cậu bé xua tay nói không cần khách sáo.
Anh nhanh chóng lùa hết hai miếng cơm, lúc đứng dậy đi vứt rác sẵn tiện rửa luôn tay. Khi trở về ngồi xuống, anh cầm quả quýt trên bàn, bóc vỏ đưa tới trước mặt Vân Nê: "Ăn không?"
Vân Nê xé một múi bỏ vào miệng, quai hàm chuyển động hai cái rồi dừng lại, sau đó vẻ mặt không thay đổi gì nuốt xuống.
"Ngọt không?" Lý Thanh Đám không tìm được giấy, tùy tiện lau nước trên tay lên vạt áo, cũng bóc một múi ra.
"Ngọt." Vân Nê nhìn anh: "Rất ngọt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!