Edit: Coco
Sau khi tiệc tối ngày kỷ niệm thành lập trường kết thúc, chỉ sau một đêm, một người bình thường luôn khiêm tốn ở trường như Lý Thanh Đàm bỗng trở thành nhân vật nổi tiếng của Tam Trung nhờ vào ngoại hình xuất chúng.
Khoảng thời gian đó, chỉ cần truy cập vào các hội nhóm và diễn đàn ra thì chắc chắn có thể nhìn thấy tên của Lý Thanh Đàm. Thậm chí còn có người tạo một bài viết riêng để đăng ảnh chụp của anh.
Có ảnh góc nghiêng khi anh ăn cơm ở căn tin do người quen tiện tay chụp, có ảnh anh lộ cơ bụng khi chơi bóng rổ, có cả ảnh bóng dáng anh thoáng qua trên đường.
Cũng có rất nhiều bức cận mặt được cung cấp bởi bạn học ban 5.
Bức ảnh "Lộ liễu" nhất là do Tưởng Dư rảnh rỗi góp vui. Ảnh chụp chính diện lúc anh vừa tắm xong, không mặc áo, chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
Thiếu niên đưa tay vuốt mái tóc ướt màu đen ra đằng sau. Anh hiếm khi để kiểu tóc này, làm lộ ra vầng trán no đủ, lông mày đậm và sắc nét, kết hợp với hơi nước dày đặc tạo thành một bức ảnh đánh mạnh vào thị giác.
Nhờ bức ảnh đó, độ nổi tiếng của Lý Thanh Đàm ở Tam Trung lại tăng lên vài lần. Anh đi bộ ngoài trường cũng có người nhận ra, thậm chí còn có cả con trai trường khác đến xin QQ nữa.
Đến khi Tưởng Dư biết chuyện thì đã cười rất lâu, kết quá bị đánh cho một trận, ép cậu ta xóa bức ảnh đó đi.
Sau này, Lý Thanh Đàm quá chán nản với những cuộc bàn tán không ngừng và những tấm ảnh chụp lén bật chấp, anh bèn ở nhà, không đến trường trong suốt một khoảng thời gian.
Nhưng anh không ngờ rằng, trong giai đoạn đó, Tam Trung đã xảy ra một sự kiện lớn.
…
Sau khi kết thúc ngày nghỉ 1/5 không lâu, khối 12 đối mặt với kỳ thi thử lần ba. Tuy rằng kỳ thi thử lần ba không khó bằng lần một và lần hai, nhưng trường học vẫn hết sức chú trọng kỳ thi này. Dù sao thì chỉ còn lại một tháng cuối cùng trước kỳ thi đại học, nhà trường không mong muốn bất kỳ ai có dấu hiệu thả lỏng.
Cuộc thi được chia phòng dựa vào thành tích của bài kiểm tra tháng trước. Vân Nê vẫn đứng đầu trường, những người thi cùng cô đều là con trai.
Thi xong, mọi người ngồi lại so đáp án đúng với nhau, phần lớn đều trùng khớp, chỉ có vài khác biệt nho nhỏ. Chỗ gây tranh cãi nhất chính là câu hỏi điền vào chỗ trống cuối cùng của môn Vật Lý.
Trong giờ nghỉ trưa, vài bạn nam vẫn tiếp tục bàn luận về chủ đề đó. Vân Nê nằm bò ra bàn ngủ bù, xung quanh có vài cô gái đáng buôn chuyện.
Lư Thành đã vào mùa hạ, mặt trời chói chang, nhiệt độ cũng tăng cao. Tấm rèm lớp học khép hờ, một nửa ánh nắng chiếu vào trong.
Trong lúc đang mơ màng, Vân Nê nghe thấy cái tên quen thuộc một lần nữa.
Dạo này, Lý Thanh Đàm rất nổi tiếng ở Tam Trung. Đôi khi cô đi trên đường cũng nghe được những lời bàn tán về anh, có thể liên quan đến một tấm ảnh mới trên diễn đàn, cũng có thể là vì một hành động gì đó của anh.
Dù cho hai người không gặp nhau, anh dường như vẫn tồn tại trong cuộc sống của cô. Mà cũng đúng là như thế thật.
Phương Miểu nhận được thư báo trúng tuyển của khoa Y của trường đại học Giao thông Thượng Hải và rời khỏi trường. Kể từ hôm đó, Vân Nê dự định sẽ ở lại lớp sau cùng như bình thường, chờ mọi người quay về gần hết rồi mới ra căn tin.
Nhưng cô không ngờ rằng vừa tan học đã có người đưa cơm đến tận lớp.
Tưởng Dư không nhắc đến Lý Thanh Đàm mà chỉ nói: "Hôm nay em đi ăn sớm với các bạn nên tiện tay cầm lên cho chị luôn."
Vân Nê vừa định từ chối thì Tưởng Dư đã phản ứng rất nhanh, cậu ta nhét hộp cơm vào lòng cô sau đó quay đầu bỏ chạy: "Đàn chị, em đi đây."
"…"
Kể từ hôm đó, Tưởng Dư lúc nào cũng tìm đủ mọi loại lý do, không ngại nắng mưa đi đưa cơm cho cô. Vân Nê đã từng từ chối nhưng chưa lần nào thành công.
Trước ngày nghỉ lễ mùng 1/5, Vân Nê chặn Tưởng Dư lại, định trả cho cậu ta tiền cơm mấy ngày nay.
Tưởng Dư chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn nhận rồi nói: "Đàn chị, thật ra——"
"Tôi biết." Vân Nê cười ngắt lời cậu ta, còn bảo thêm: "Cậu cảm ơn cậu ấy hộ tôi. Nhưng về sau thật sự không cần đem đồ ăn cho tôi nữa đâu."
Tưởng Dư nhìn cô, thở dài đáp: "Vâng ạ, em sẽ nói lại với cậu ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!