Edit: Zịt cac cac cac
Sau Tiết Thanh Minh, Lý Thanh Đàm đổi lại nội dung biểu diễn trong kỷ niệm thành lập trường trước vài ngày, tiết cuối của ba ngày liên tiếp đều luyện tập trong phòng học trống phía sau hội trường với Tưởng Dư.
Luyện mấy buổi, tuy là chưa đủ trình để biểu diễn chính thức, nhưng luyện tập không ngừng nghỉ, cũng vẫn khiến anh và Tưởng Dư đều mệt đến bở hơi tai.
Cách giờ tan học còn có vài phút, tiếng nhạc trong phòng học ngừng lại.
Trên người Tưởng Dư toàn là mồ hôi, áo sơ mi dán phía sau lưng, giống như kiệt sức mà ngồi xuống đất, há mồm thở phì phò: "Ôi, mệt quá xá."
Lý Thanh Đàm bỏ dùi trống xuống, giữa trán cũng lấm tấm mồ hôi. Anh đứng dậy đi tới bên cạnh lấy chai nước trong thùng quăng cho Tưởng Dư, tự mình dựa bên cửa sổ cho thoáng khí.
Tòa này là một tòa dạy học cũ bỏ hoang của Tam Trung, bởi vì chưa kịp phá bỏ, nên đã trở thành căn cứ công khai của thí sinh học nghệ thuật của trường.
Trên tường vây bên ngoài còn giữ lại mấy bức vẽ graffiti do học sinh từng khóa để lại.
Bình thường lúc trường có hoạt động gì, nơi này sẽ biến thành phòng tập tạm thời. Hôm nay không chỉ có hai người bọn họ luyện tập ở đây.
Lúc nhạc ngừng lại, còn có thể nghe thấy tiếng bên phòng học khác truyền đến.
Tòa này cách xa khu dạy học, tiếng hơi lớn chút là có thể át cả tiếng chuông báo tan học. Lý Thanh Đàm uống hai hớp nước, thuận tay đặt chai nước suối trên bệ cửa sổ, lục lấy cái điện thoại từ trong túi áo khoác.
Trước khi buổi tập bắt đầu, anh có gửi tin nhắn cho Vân Nê, hỏi buổi trưa cô có tới căn tin không.
Cô vừa trả lời bảo không tới.
Lý Thanh Đàm lẳng lặng nhìn 2 giây, sau đó tắt điện thoại: "Đi thôi, đi ăn cơm."
"Ok nhớ." Tưởng Dư đứng lên khỏi mặt đất, phủi phủi bụi trên cái quần, cầm lấy áo khoác vắt lên vai: "Hôm nay đàn chị có tới không?"
"Không tới."
"Vậy cũng mấy ngày rồi nha, hôm nào chị ấy cũng không ăn ở căn tin, ăn ở ngoài à?"
"Chị ấy bảo đã nhờ bạn học mang tới rồi." Lý Thanh Đàm chỉ mặc cái áo ngắn tay, vừa nãy ra mồ hôi, bị gió thổi qua thì thấy hơi lạnh, anh lại mặc áo khoác vào.
"Không phải chị ấy nói không quá thân thiết với bạn cùng lớp à?" Sau khi Tưởng Dư tình cờ gặp Vân Nê ở căn tin lần trước, trở về thì có nói chuyện này với Lý Thanh Đàm.
Hai người định mượn danh nghĩa tìm cô xin chỉ bảo vấn đề học tập để tìm cô ăn cơm chung. Nhưng từ sau Tiết Thanh Minh, Vân Nê chỉ tới căn tin một lần, đưa cho cậu ta một phần tài liệu học tập đầy đủ, sau đó cũng không thấy chạm mặt với bọn họ lần nào nữa.
Lý Thanh Đàm cũng không biết giữa bọn họ đã có hiểu lầm gì. Lý do cô tìm luôn vô cùng có lý, cuối cấp rồi, phải kiểm tra, thành tích cô tốt, thầy cô luôn chú ý tới cô, tan học cũng gọi cô đến văn phòng.
Mấy điều này không có cách nào phản bác lại.
Nhưng anh vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không bình thường, giống như là cô lại đẩy mình ra bên ngoài. Tuy rằng không có biểu hiện gì, nhưng khoảng cách lại một ngày một xa.
Loại cảm giác này không hề dễ chịu chút nào, nhưng anh lại hết cách.
…
Rất nhanh, kỷ niệm thành lập trường đã đúng hạn mà tới.
Ngày đó trường học giăng đèn kết hoa, biểu ngữ cứ treo từng cái một, chào mừng các bạn học ưu tú khắp trời Nam đất Bắc quay về thăm trường.
Buổi sáng, Lý Thanh Đàm và Tưởng Dư diễn tập ở hội trường lớn. Màn biểu diễn của bọn họ có nội dung đơn giản, nhưng dụng cụ thì có hơi khó chuẩn bị, chỉ tùy tiện đi một lượt vị trí trên sân khấu, diễn đại khái cả quá trình.
Lúc kết thúc, thầy cô phụ trách toàn bộ chương trình nói: "Tôi có đẩy tiết mục của các em về sau một chút, nhưng buổi chiều các em vẫn phải tới sớm để sắp xếp dụng cụ."
Tưởng Dư cười: "Biết rồi ạ, cảm ơn thầy cô."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!