Edit: Zịt cac cac cac
Ngày giao thừa hôm đó, Vân Liên Phi đi tàu hỏa trễ giờ, qua giữa trưa mới về đến nhà.
Ngày đó là 9 tháng 2 năm 2013, Vân Nê làm thêm ca ngày ở McDonald"s, buổi chiều 2h tan làm.
Vân Liên Phi đã ở nhà chuẩn bị xong đồ đạc. Vân Nê trở về thay quần áo, rời nhà đi tảo mộ mẹ ở quê với bố.
Năm mà Từ Lệ qua đời, chính là năm trong nhà khó khăn nhất. Ngay cả một mảnh đất mộ tươm tất Vân Liên Phi cũng không mua nổi, đành phải đưa vợ về quê an táng.
Chuyến xe về quê không có bao nhiêu người, Vân Nê ngồi chỗ sát cửa sổ, tầm nhìn ra ngoài cửa sổ dần trống trải, rơi vào sự im lặng giống với bố.
Con đường trở về hàng năm này, đều là thời khắc bố con hai người ăn ý nhất.
Xuống xe, phải men theo bờ ruộng đi một đoạn đường rất dài. Vân Liên Phi xách đồ đi đằng trước, thân thể khập khiễng.
Vân Nê tiến lên một bước, nhận lấy đồ trong tay ông: "Để con xách đi."
"Không sao, chút đồ như vậy có thể nặng bao nhiêu chứ." Nói thì nhiều như vậy, nhưng Vân Liên Phi vẫn buông tay.
Đi tới trước mộ Từ Lệ, bố con hai người một người dọn dẹp lá rụng cành khô bên cạnh mộ, một người ngồi xổm xuống đất đốt giấy tiền vàng bạc, cũng không nói gì.
Đốt hết giấy, Vân Nê dập đầu lạy ba lạy cho Từ Lệ, sau đó đứng dậy đi ra xa xa giống như lúc trước, để cho Vân Liên Phi nói chuyện với mẹ.
Hoàng hôn mùa đông tới cực kỳ sớm.
Vân Nê đứng bên cánh đồng rộng vô bờ bến, quay đầu nhìn hình bóng bố hơi khom người, trong lòng đột nhiên chua xót, cái mũi cũng chua theo.
Cô di chuyển tầm mắt, lại đi tới trước vài bước.
Qua một khoảng thời gian thật dài, Vân Liên Phi mới theo kịp. Viền mắt ông vừa đỏ vừa ẩm ướt, giọng nói cũng có hơi khàn khàn: "Đi thôi, về nhà."
"A, vâng."
Chờ trở lại thành phố lần nữa thì sắc trời đã hoàn toàn tối đen. Trong tiểu khu đốt đèn lồng, ánh đèn đoàn viên đều phát sáng trong từng nhà.
Sáng sớm Vân Nê đã mua đồ ăn cả rồi. Sau khi về đến nhà, cô thay áo khoác, mặc tạp dề vào nhặt rau rửa rau trong phòng bếp. Vân Liên Phi đi rửa mặt, sau đó theo tới.
Ông cầm lấy một cái tạp dề khác bên tường: "Con mua đồ ăn gì đấy?"
"Gà, cá, thịt lợn, còn có ít rau dưa." Cơm tất niên hai người cũng không ăn bao nhiêu, Vân Nê cũng không mua nhiều.
Gà thì tối hôm qua đã được hầm nhừ, Vân Liên Phi xắn ống tay áo bắt đầu làm cá, nói chuyện bầu bạn với tiếng nước chảy: "Công trình ở Hàng Châu kia còn chưa xong phần còn lại. Mùng 8 bố phải tới một chuyến, khoảng đầu tháng 3 mới có thể quay về."
"Vậy sau đó bố còn đi không?"
"Trước khi con thi đại học bố sẽ không đi. Nếu như sau này con thi đến thành phố khác, bố sẽ dứt khoát không đi nữa."
Ông tắt nước: "Nói cho cùng trong nhà này dẫu sao phải có một người ở lại."
Vân Nê "Dạ" một tiếng, tiếp tục rửa rau.
Ăn cơm đã là chuyện của một tiếng sau. Chỉ có hai người ở trong nhà, nhưng trên bàn vẫn bày ba bộ bát đũa như trước, tivi chiếu Xuân Vãn.
Hai bố con vừa ăn vừa xem, thỉnh thoảng trò chuyện hai câu.
Đến khi cơm nước xong, Vân Liên Phi rửa chén trong phòng bếp, Vân Nê đi xuống lầu vứt rác.
Một năm này, lệnh cấm đốt pháo còn chưa hoàn toàn thực thi. Tiếng dây pháo xa xa lúc trầm lúc bổng, bầu trời thỉnh thoảng xuất hiện mấy đóa pháo bông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!