Edit: Zịt cac cac cac
Không biết qua bao lâu, Vân Nê nghe thấy Phương Miểu đang gọi cô. Cô bỗng lấy lại tinh thần, vội vàng quýnh quáng đứng lên khỏi lồng ngực Lý Thanh Đàm.
Hô hấp cô hơi gấp gáp, khuôn mặt cũng rất đỏ: "Tôi đi trước."
Anh chưa kịp nói gì, chỉ nghe thấy tiếng bước chân dần xa.
Bầu trời lại bắt đầu đổ tuyết, Lý Thanh Đàm dứt khoát nằm trong tuyết không hề động đậy, nhìn từng bông tuyết với hình dạng khác nhau rơi xuống.
Anh nhớ tới hình ảnh lúc trước, chậm rãi nhắm mắt lại, cười ra một tiếng.
…
Tiết thể dục kết thúc, Vân Nê và Phương Miểu tới căn tin ăn cháo.
Trên đường, Vân Nê cứ phân tâm nhớ tới khoảnh khắc đối mặt kia, cùng với độ ấm và hơi thở truyền ra từ người chàng trai lúc đó. Phương Miểu nói gì đó, cô không hề nghe thấy một chữ nào, mãi cho đến khi nghe thấy cái tên quen thuộc kia——
Mí mắt cô giật giật, hỏi: "Ai?"
Lời nói của Phương Miểu bị cắt ngang, kẹt lại mà hỏi: "Hả? Cái gì?"
"Cậu vừa nói cái gì thế?"
"Nói về chàng trai tặng cái giỏ trái cây kia cho cậu lúc trước khi cậu nằm viện á." Phương Miểu nhìn cô: "Sau này không phải mình nhìn thấy cậu ta mặc đồng phục Tứ Trung ở cổng trường sao. Mình có tìm bạn bè bên trường kia hỏi thăm một chút. Nam sinh đó tên Chung Diễm, cũng học lớp 12. Chỉ có điều là hình như danh tiếng của cậu ta ở Tứ Trung không tốt lắm, cũng không hay đến trường lắm nên người biết cậu ta không nhiều.
Cậu biết cậu ta không?"
"Biết. Trước kia mình bị người bên trường nghề gây khó dễ, chính là cậu ta cứu mình." Vân Nê nhíu mày: "Sao cậu ta lại tặng mình giỏ trái cây?"
"Có thể là cậu ta cảm thấy bởi vì lúc trước cậu cứu cậu ta cho nên mới bị trường nghề trả thù, trong lòng áy náy, cố ý tặng một giỏ trái cây đến để tỏ ý cảm ơn?"
"Chắc vậy." Dù sao chuyện đã qua rồi, giữa cô và Chung Diễm cũng không ai nợ ai. Vân Nê cũng không nghĩ lại đi chọc vào cậu ta nữa.
Nhưng Vân Nê lúc đó không hề biết, trên đời này có rất nhiều chuyện đều có nhân quả tuần hoàn. Nhiều khi kết cục của một chuyện luôn trái với ý muốn ban đầu.
Mà lúc cô hiểu được sâu sắc đạo lý này, tất cả đều đã không kịp.
Đảo mắt, nửa tháng đã trôi qua.
Giữa tháng 1, tất cả khối 12 đều kết thúc tiết học thể dục cuối cùng, theo đó là kỳ thi cuối cùng của cả học kỳ đến.
Khối 12 phải kết thúc kỳ thi cuối kỳ sớm hơn hai khối khác. Sau khi kỳ thi kết thúc thì phải học ở trường thêm một tuần nữa, mãi đến buổi chiều trước Tết ông Công ông Táo mới được nghỉ.
Ngày đó vừa vặn là ngày nhận phiếu điểm của khối 10 khối 11.
Vân Nê ra khỏi tòa dạy học, nhìn thấy danh sách điểm của khối đặt trên sân rộng giữa hai tòa dạy học khối 11 và 12.
Lúc đó đã không còn bao nhiêu học sinh, cô ôm chồng đề thi thử đi tới.
Danh sách điểm của khối 10 bên trái, của khối 11 ở giữa, ban tự nhiên ở ngoài cùng bên trái. Vân Nê nhìn từ vị trí thứ đầu tiên tới vị trí 1000. Vì sợ là mình nhìn sót, cô lại nhìn lại một lần nữa.
Quả thật là không có tên của Lý Thanh Đàm.
Ban tự nhiên khối 11 tổng cộng có 1530 học sinh, danh sách 500 học sinh cuối cùng chỉ có một tờ, Lý Thanh Đàm xếp thứ 100 trong một tờ kia.
Thành tích cũng thảm không nỡ nhìn.
Vân Nê nhìn đến điểm tổ hợp tự nhiên chỉ hai con số, không nhịn được mà khẽ hít vào một hơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!