hương 21
Edit: Coco
Lý Thanh Đàm chỉ tỉnh lại đúng một lúc, bàn tay nhanh chóng nới lỏng, cánh tay trượt xuống bên mép giường.
Đầu ngón tay Vân Nê giật giật, dường như bên trên vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh.
Cô xoay người giúp anh cho tay vào trong chăn, nhặt khăn mặt rơi dưới đất lên. Trước khi rời khỏi phòng ngủ, cô quay đầu lại nhìn anh.
Có vẻ anh vừa chìm vào giấc ngủ, sắc mặt tái nhợt không chút máu, nhưng môi lại đỏ rực.
Căn phòng im ắng, tựa như giây phút anh yếu đuối chỉ là ảo giác của cô. Vân Nê không nhìn nữa, đi ra ngoài.
Tưởng Dư sợ không dùng được nhiệt kế thủy ngân nên đã mua một chiếc nhiệt kế đo trán theo lời giới thiệu của nhân viên trong hiệu thuốc. Cậu ta thấy cô đi ra bèn hỏi: "Cậu ấy thế nào rồi ạ?"
Vân Nê lắc đầu: "Vẫn chưa tỉnh.
"Để em đi đo nhiệt độ của cậu ta." Tưởng Dư lấy chiếc nhiệt kế đo trán ra, đọc lại hướng dẫn sử dụng một lần nữa.
Sau vài thao tác, cậu ta nhìn số hiển thị trên nhiệt kế: "Trời má! Ba mươi chín độ, sao cậu ta lại thế này chứ."
Lúc trước Vân Nê sờ trán anh cũng lờ mờ cảm thấy nóng bất thường, nhưng không ngờ anh lại sốt cao như vậy. Cô bèn vào thay cho anh một chiếc khăn mặt khác.
Cô đã làm tất cả những gì có thể.
Tưởng Dư gọi điện thoại thuật lại tình huống cho bác sĩ tư nhân, thúc giục ông ấy mau đến: "Nếu không cậu ấy sẽ lên cơn mê sảng mất."
Người ở đầu bên kia nói: "Tôi sắp đến rồi, tầm mười phút nữa thôi."
Cậu ta cúp máy, xem giờ rồi quay sang hỏi cô: "Chị ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi, cậu chưa ăn à?"
"Em chưa kịp ăn mà gọi cho cậu ấy trước." Tưởng Dư quẳng điện thoại lên sô pha, nói: "Để em xem trong bếp có gì ăn không."
Dì giúp việc sợ Lý Thanh Đàm không về Bắc Kinh nên từ tối 31, trước khi đi đã mua ít thực phẩm bỏ vào tủ lạnh. Nhưng đối với một đại thiếu gia mười đầu ngón tay không dính nước như Tưởng Dư thì đống đồ ấy cũng vô dụng.
Cậu ta lấy một quả táo từ ngăn tủ ra, rửa qua loa rồi cắn vài miếng.
Vân Nê ngẩng đầu nhìn qua, hỏi: "Không có gì để ăn à?"
"Tất cả đều là nguyên liệu sống, em không biết làm." Tưởng Dư cũng cảm thấy hơi đói, cậu ta gặm táo rồi nói: "Bác sĩ cũng sắp đến rồi, em chờ ông ấy đến rồi đi ăn sau."
Vân Nê nghĩ một hồi bèn bảo: "Nếu cậu không ngại thì để tôi nấu cho."
"Ôi." Tưởng Dư hỏi: "Có phiền chị không ạ?"
"Không đâu, tôi tiện thể nấu ít cháo luôn. Chắc hẳn Lý Thanh Đàm tỉnh dậy sẽ đói."
"Vậy phiền chị nhé." Tưởng Dư vứt nửa quả táo còn lại đi, đứng dậy vào bếp: "Chị muốn làm món gì, để em giúp chị."
"Trong tủ lạnh có gì?"
Tưởng Dư trả lời thẳng đuột: "Rau và thịt ạ."
"…"
Vân Nê theo chân vào bếp, nhìn qua một lượt những nguyên liệu có sẵn rồi hỏi: "Trứng xào cà chua, gà xào khoai tây được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!