Edit: Coco
Dòng xe di chuyển thong thả trên đường.
Trên xe, cuộc trò chuyện giữa Phương Miểu và Tưởng Dư đã kết thúc. Một người quay đầu lại ngồi xem livestream game, còn một người thì tựa vào ghế ngủ bù.
Bài hát trong tai nghe đã đổi sang bài tiếp theo, nhưng Vân Nê chẳng hề nghe được một chữ nào. Tâm trạng của cô như một mớ hỗn độn, giống như có gì đó sắp sửa chui ra.
Có vẻ do tiếng tim đập quá rõ ràng nên Vân Nê vô thức nắm chặt dây tai nghe, sợ rằng âm thanh đó sẽ truyền vào dây.
Động tác giấu đầu hở đuôi, nhưng lại không che giấu được tâm tư dao động.
Xe bị tắc ở ngoài trước khi vào đến quảng trường thành phố. Tại thời điểm này của ngày lễ, mọi người trong nội thành đều đổ về đây.
Dòng xe cộ dài miên man di chuyển cực chậm.
Tưởng Dư ngồi trong xe vừa nản vừa sốt ruột, đưa tay mở hé cửa sổ, đề nghị: "Hay chúng mình xuống xe đi bộ đi?"
Cậu ta dựa vào ghế, quay đầu lại nhìn ba người phía sau.
Phương Miểu ngả đầu vào cửa kính ngủ mơ màng. Vân Nê và Lý Thanh Đàm thì không ngủ, đang ngồi ngay ngắn, một sợi dây tai nghe trắng nối hai người lại với nhau.
Vân Nê có vẻ đang ngẩn người, nghe cậu ta nói bèn tỉnh táo lại, hỏi: "Gì cơ?"
Tưởng Dư nhìn sang Lý Thanh Đàm, nở nụ cười mờ ám: "Không có gì, không có gì. Em chẳng nói gì cả, chỉ muốn hỏi xem hai người có đói không thôi."
"Tôi ổn."
"Nhìn tình trạng này, chắc phải tắc thêm một lúc nữa." Tưởng Dư nói xong bèn ngồi về vị trí cũ, dần dần tắt tiếng.
Trong xe lại im ắng trở lại.
Vân Nê ngẩn ngơ suốt cả chặng đường. Bài hát vang lên trong tai nghe lần lượt thay đổi. Khi cô bình tĩnh lại mới chợt nhận ra không biết tiếng nhạc đã tắt từ bao giờ.
Cô muốn tháo tai nghe xuống, nhưng lại sợ làm thế thì xấu hổ nên đành để im, ngón tay vẫn đang nghịch khóa kéo.
Nhưng Lý Thanh Đàm lại cư xử giống y như trước, khi anh đeo tai nghe cho cô. Anh cứ thế lẳng lặng tháo tai nghe xuống, chậm rãi cuốn nó lại, khẽ cất giọng pha lẫn ý cười: "Nhạc tắt rồi, chị đang nghe gì thế?"
"…" Vân Nê không thể nói là cô sợ xấu hổ được, bèn trả lời một cách qua loa: "Tôi quên mất."
Lý Thanh Đàm cũng không truy cứu đến cùng xem cô có nói thật không, cất tai nghe vào túi, sau đó vỗ vai người ngồi bên ghế phụ: "Chẳng phải cậu bảo đi bộ vào à?"
Tưởng Dư "Ồ" một tiếng, khẽ nháy mắt với anh qua khe hở bên ghế: "Đi thật à?"
Lý Thanh Đàm gật đầu: "Ừ, không thì chẳng biết sẽ tắc đến khi nào nữa."
Xe đã xuống khỏi đường cao tốc, chỉ cách quảng trường khoảng hai con phố. Tưởng Dư bảo tài xế dừng xe bên đường. Vân Nê gọi Phương Miểu dậy, sau đó xuống xe từ bên phải.
Ngoài trời tuyết vẫn rơi, nhưng không nhiều lắm.
Trước khi Tưởng Dư đóng cửa, cậu ta dặn bác tài xế: "Tí nữa bác quay lại đón chúng cháu nhé. Bác có thể đến tầm 12:30."
"Được."
Còn vài tiếng đồng hồ trước khi đến giao thừa. Bọn họ đi ăn thịt nướng trước, sau đó đi dạo trong trung tâm thương mại một hồi, đợi qua 11h mới vào quảng trường thành phố.
Năm ấy, khu vực xung quanh quảng trường thành phố mới được quy hoạch và phát triển không lâu. Trung tâm thương mại Ngân Thái cũng mới khai trương đầu năm nay, nhưng đêm giao thừa vẫn đông nườm nượp.
Dòng người đông nghẹt, xe cộ trên đường cái gần như không thể di chuyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!