Chương 18: (Vô Đề)

Edit: Zịt cac cac cac

Gần đến 0h, trên đường càng rét lạnh và yên tĩnh. Tốc độ xe của Lý Thanh Đàm không phải rất nhanh, chậm rãi khoan thai, bóng cây lướt qua hai bên con đường.

Dọc theo đường đi, bên tai Vân Nê chỉ có tiếng gió và tiếng động cơ máy xe.

Từ trường học về đến nhà, khoảng cách không phải rất xa. Cổng tòa tiểu khu quen thuộc gần ngay trước mắt, Lý Thanh Đàm thả chậm tốc độ.

Đêm nay, hai người đều có hơi trầm mặc.

Vân Nê tháo mũ bảo hiểm đứng bên cạnh xe, tầm mắt rơi xuống vùng cổ của chàng trai. Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cô giương mắt lên nhìn anh: "Cậu có thể chờ tôi một lúc không?"

Lý Thanh Đàm vẫn ngồi trên xe, một chân chạm đất, nâng tay lên miết miết vành tai bị lạnh đến hơi đỏ lên, giọng nói ồm ồm: "Sao vậy?"

"Tôi có một thứ này muốn cho cậu." Vân Nê cũng không biết nói thế nào, đưa tay đặt nón lên trước xe, giây tiếp theo thì định đi: "Cậu chờ tôi mấy phút, tôi lên lấy cho cậu."

"Ây——" Lý Thanh Đàm nhanh tay lẹ mắt giữ cánh tay cô lại, chóp mũi và hai má đều bị gió thổi hơi đỏ: "Em cùng vào với chị nhé."

Anh để xe vào chỗ đậu xe tạm thời ở bên cạnh, kéo cao áo, cằm không ở bên trong. Hai tay anh đút vào túi áo khoác, đi theo Vân Nê vào tiểu khu.

Khoảng cách đèn đường trong tiểu khu rất xa, có mấy cái có lẽ đã bị hỏng. Trong ánh sáng mờ tối, hình dáng của mấy nóc tòa dân cư như ẩn như hiện.

Rác rưởi chất thành đống, đường cũng không được sửa sang, chỗ có hơi lồi ra, chỗ có hơi lõm vào. Người nào không để ý là có thể giẫm hụt.

Thần hồn nát thần tín, bóng cây lắc lư.

Có một khoảnh khắc, Lý Thanh Đàm nhớ tới một bộ phim kinh dị đã từng xem lúc trước. Cảnh tượng trong đó và hiện tại có vài phần giống nhau, không nhìn thấy cuối con đường, bóng người mơ hồ.

Anh bị hình ảnh tưởng tượng của chính mình dọa đến run run, theo bản năng đến gần Vân Nê ở bên kia một chút. Khe hở giữa hai người bị tiếng quần áo ma sát thay thế.

Vân Nê không nhận ra sự bất thường của anh, lặng lẽ đi hết đoạn này.

Ngọn đèn trước tòa đơn nguyên sáng hơn rất nhiều so với trước đó, cửa chống trộm giống như trang trí, mở rộng thoải mái không hề cố kỵ. Lý Thanh Đàm theo Vân Nê vào hành lang, lại không theo tiếp lên lầu.

Dẫu sao giờ này rồi, một chàng trai như anh theo cô về nhà, nếu như trùng hợp bị hàng xóm trông thấy, không tránh khỏi có lẽ sẽ có lời đàm tiếu truyền ra.

Anh đứng ở vị trí sáng nhất trong hành lang, ngẩng đầu thấy Vân Nê đã lên mấy bậc thang: "Đàn chị, em không lên nữa, ở đây đợi chị."

Vân Nê gật đầu nói được, sau đó bước nhanh lên lầu.

Lý Thanh Đàm tới phía trước vài bước, đứng chỗ cánh cửa chống trộm, lưng quay ra phía hành lang. Bên ngoài tối đen như mực, mặc dù chỗ có ánh sáng nhưng cũng không chiếu được xa lắm.

Anh lại quay đầu vào hành lang, còn tiện tay đóng cánh cửa chống trộm lại.

Trên lầu truyền đến tiếng khóa mở cửa. Tầm mắt anh nhìn một vòng xung quanh, rơi xuống cái tủ sữa bò đối diện trên tường.

Người sống trong khu này đều là những người già, trong nhà không có thanh niên cũng không có trẻ em. Rất ít có người sẽ đặt sữa bò, bên trong nhét đủ các loại tờ rơi và hóa đơn điện nước.

Lý Thanh Đàm đi qua, mới nhìn được hai hàng, anh đã nghe thấy trên lầu có tiếng bước chân với tốc độ rất nhanh truyền đến. Anh quay đầu nhìn bên cạnh, chưa tới vài giây, bóng dáng quen thuộc đã xuất hiện trong tầm nhìn.

Vân Nê đi ba bước thành hai bước, trực tiếp nhảy qua hai bậc thang cuối cùng. Cô đứng trước mặt Lý Thanh Đàm, đưa đồ đang cầm trong tay qua.

Cô vừa cuống cuồng chạy, dừng lại hai giây rồi mới nói: "Quà sinh nhật."

"Hả?" Lý Thanh Đàm khẽ nhướng mày, hiển nhiên đây là một món quà bất ngờ. Anh giơ tay nhận lấy.

Vân Nê mím môi, giải thích có hơi lộn xộn.

Một giây trước còn đang nói lúc trước nghe Tống Chi nhắc tới chuyện sinh nhật anh, giây tiếp theo lại cảm ơn anh đã đưa mình về nhà trong khoảng thời gian này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!