*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Coco
Vân Nê có một giấc mơ rất dài.
Chắc hẳn là do cơn cảm lạnh gần đây khiến cô cảm thấy khó chịu, hoặc cũng có thể là do bầu không khí trong xe quá ấm áp mà cô hiếm khi nằm mơ thấy khoảng thời gian mà mẹ cô, Từ Lệ còn sống.
Thời điểm đó, ô tô, nhà ở, tất cả mọi thứ có thể bán đều bị đem bán hết. Vân Liên Phi vay tiền từ một người bạn, sau đó thuê một căn trọ ở khu phố cũ.
Bố cục gồm một phòng ngủ và một phòng khách, diện tích nhỏ đến nỗi nếu có hai người đứng trong phòng vệ sinh thì không thể quay ngang quay dọc được. Không có ban công, không có phòng bếp, phòng khách chỉ có độc một chiếc sô pha và một cái bàn.
Một gian bếp đơn giản được đặt ở ngoài hành lang. Đến giờ nấu cơm thì vừa đông đúc vừa ồn ào, cả khu nhà đều tràn ngập mùi dầu khói.
Kể cả dưới ánh nắng ngày hè, căn phòng vẫn tối tăm ẩm ướt, khắp nơi tỏa ra mùi nấm mốc.
Năm đó, Vân Nê mười một tuổi.
Cô chuyển ra khỏi căn biệt thự được trang hoàng lộng lẫy, không còn phòng riêng và váy công chúa xinh đẹp, từ bỏ lớp múa mà cô vẫn luôn theo học.
Vân Nê bị bắt phải trưởng thành trong một đêm.
Cô tự đến trường, không cần bố mẹ đưa đón. Cô học cách giặt giũ, nấu cơm. Mỗi chiều thứ bảy cô sẽ theo mẹ bắt một chuyến xe buýt dài từ khu phố cũ đến bệnh viện trực thuộc đại học Y để làm hóa trị và lọc máu.
Chặng đường đó quá dài đối với một đứa bé mười một tuổi như cô. Vào mùa hè, trên xe không có điều hòa, Từ Lệ sẽ lấy một cây quạt nhỏ ra khẽ quạt cho cô xuyên suốt quãng đường.
Đến mùa đông, Vân Nê sẽ dựa vào lòng mẹ, nắm chặt bàn tay dày đặc lỗ kim của bà, kể cho bà nghe những chuyện vặt ở trường, sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ.
Có những lúc cô đột nhiên tỉnh giấc, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi khẽ hỏi mẹ xem đã đi đến đâu rồi.
Trên đoạn đường đó có ánh mặt trời, có hàng cây xanh. Ngoài cửa sổ có những người đạp xe lướt qua, bên cạnh có người mẹ dịu dàng, kiên nhẫn.
Mặc dù khó khăn nhưng Vân Nê chưa từng than phiền một lời nào.
…
Khi cô tỉnh dậy khỏi giấc mộng, bên tai vẫn vang lên những tiếng ồn. Vân Nê nhìn ra ngoài cửa sổ, từng con phố, người đi đường, hàng cây xác xơ, trong nháy mắt cô cứ ngỡ bản thân vẫn còn đang mơ.
Giống như mọi lần khi còn nhỏ, cô lẩm bẩm: "Mẹ ơi… Mình đi đến đâu rồi ạ?"
Vừa dứt lời, Vân Nê đã hoàn toàn tỉnh táo. Con đường bấy giờ không giống như những con phố cũ cô đã đi qua nhiều năm trước, mẹ cô cũng đã sớm bỏ cô mà đi.
Nhưng vẫn có một câu trả lời quen thuộc vang lên: "Vừa mới đi qua bến phố Xuân Đài, bến tiếp theo là Chợ hoa Dụ Phong."
Vân Nê ngây người, ngẩng đầu lên, đôi mắt trắng đen rõ ràng trừng lớn. Cô vẫn đang đắm chìm trong sự hỗn loạn giữa quá khứ và hiện thực.
Lý Thanh Đàm tắt điện thoại đi rồi nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói của anh rõ ràng hơn trước rất nhiều: "Sao thế?"
"Không có gì." Vân Nê lắc đầu, nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén những ký ức cuồn cuộn đó xuống. Nhưng có thể do cơn ốm khiến người ta trở nên nhạy cảm và yếu ớt, cô vẫn không nhịn được cảm giác muốn bật khóc.
Khẩu trang có thể che được hơi thở và cánh mũi phập phồng khi thút thít, nhưng lại không che được đôi mắt phiếm hồng cũng sự đau khổ trào dâng trong đó.
Lý Thanh Đàm không hỏi gì cả.
Không phải anh không nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cô lúc mới tỉnh ngủ, không phải anh không nhận ra tiếng hít thở không bình thường của cô, cũng không phải anh chưa nhìn thấy đôi mắt phiếm hồng ấy.
Nhưng anh vẫn không hỏi gì cả.
Tất cả mọi người trên đời đều có bản tính tọc mạch, nhưng có một vài chuyện riêng tư và quá khứ không thể dễ dàng nhắc đến. Những chuyện đó được chôn vùi bởi máu và nước mắt, thường gắn liền với xương tủy. Nếu nó bị lôi ra thì sẽ giống như xé rách một vết sẹo nhìn có vẻ đã hoàn toàn lành lặn vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!