Edit: Zịt cac cac cac
Vân Nê biết Lý Thanh Đàm chưa tới ba tháng. Cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ dính líu với anh quá nhiều. Tất cả những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này cũng đã vượt khỏi dự liệu của cô.
Cô chỉ có thể dừng mối quan hệ giữa bọn họ ở đây, trước khi chuyện còn chưa phát triển đến một chiều hướng nào đó không thể lường tới được.
Dừng lại ở chỗ mà cô tự cho là thích hợp nhất.
Sau đêm đó, Vân Nê hiếm khi có thể tình cờ gặp Lý Thanh Đàm ở trường nữa.
Vốn đã là người không cùng khóa, nếu như không phải là cố ý tạo ra cơ hội, hai người rất khó cùng xuất hiện.
Cuộc sống trường học vẫn khô khan bộn bề như vậy. Đi học, thi cử, làm thêm, Vân Nê bận đến không biết phải làm thế nào.
Chớp mắt, Lư Thành im lặng bước vào cuối thu. Nhiệt độ luôn cao không thấp, trong một đêm đột nhiên giảm hơn mười độ. Hơi lạnh trong gió cũng lẫn chút lạnh lẽo thấu xương.
Sáng nay, từ lúc rời giường là Vân Nê đã bắt đầu cảm thấy có hơi không quá thoải mái. Có lẽ là tối hôm qua quên mang khăn choàng cổ, trên đường đạp xe về đã bị lạnh.
Cô uống thuốc cảm cúm ở nhà trước khi ra ngoài, lại mang theo hai chiếc cặp đến trường.
Sáng sớm cuối thu mang theo khí lạnh nặng nề. Lá cây hai bên đường phố rơi xuống, chỉ còn lại cành cây trơ trụi, trống rỗng sinh ra chút hoang vắng.
Vân Nê đến trường không tính là sớm, giẫm chân bước vào lớp.
Trong khoảng thời gian này Phương Miểu đang tham gia tập huấn ở trong doanh trại huấn luyện, chỗ của cô ấy vẫn luôn trống. Bình thường Lưu Nghị Hải đến quan sát tiết tự học đều sẽ ngồi ở chỗ này.
Buổi sáng hôm nay cũng thế. Chào hỏi với cô xong thì ngồi ở đó không nhúc nhích.
"…"
Cô muốn ngủ bù cũng không được nữa.
Vô tri vô giác ngồi một tiết học buổi sáng, Vân Nê cảm thấy triệu chứng nặng đầu của mình không những không giảm bớt, ngược lại còn nghiêm trọng hơn chút.
Chống đỡ đến xong hai tiết học, cô tranh thủ tới phòng y tế.
Gần đây nhiệt độ của Lư Thành giảm kịch liệt, người lui tới phòng y tế cũng nhiều hơn chút. Vân Nê nhận nhiệt kế giáo viên y tế đưa đến, ngồi một góc trên ghế.
Mùa đông gần tới rồi, việc làm ăn của quán nướng bùng nổ. Cô đã vài ngày liên tục đều tan ca muộn một tiếng. Đường đêm gió sương cắt da cắt thịt, đoạn đường về nhà sau khi xong việc cực kỳ dài và rét mướt.
Sinh bệnh thật sự rất giày vò người ta. Vân Nê ngồi một chút là cảm thấy có hơi lạnh. Cô đứng lên, đúng lúc giáo viên y tế khám xong cho người trước, cười nói với cô: "Nào, thời gian cũng đủ rồi, đưa nhiệt kế cô nhìn xem."
Vân Nê mang theo giọng mũi "À" một tiếng, lấy nhiệt kế đưa qua.
"Sốt nhẹ nè." Giáo viên y tế lấy bệnh án ra, vừa viết vừa hỏi: "Lớp mấy?"
"Lớp 12 ạ."
"Vậy trước tiên cô cho em ít thuốc nhé. Nếu như không có chuyển biến gì tốt, lại đến truyền nước biển."
Vân Nê gật đầu nói dạ.
Kê bệnh án xong, Vân Nê tới phòng phát thuốc sát vách lấy thuốc. Phía trước còn đang xếp hàng, cô chậm chạp đứng sau hàng, cúi đầu nhìn cái bóng bên chân.
Lấy thuốc xong thì đã sắp vào học rồi.
Vân Nê không ở lại lâu, cầm bịch thuốc bước nhanh xuống lầu. Từ đầu đến cuối cô đều cúi đầu, cũng không chú ý tới những người gặp thoáng qua.
Trên bậc thang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!