Chương 56: (Vô Đề)

Vân Nhạc không ngờ rằng có vấn đề mà ngay cả giáo viên cũng không giải đáp được, trước khi rời đi còn không quên dọn dẹp sạch sẽ đống thủy tinh đổ vỡ trên nền đất. Hôm qua từ chỗ quầy y tá biết được ngày Văn Dã xuất viện, cậu vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này. Hôm nay thừa lúc nghỉ giải lao giữa giờ liền dùng di động tra cứu rất lâu, rốt cuộc kết quả cùng với câu trả lời của cô Chung cũng không khác biệt gì nhau.

Vân Nhạc định bụng sau khi tan học sẽ ghé qua thư viện một chuyến, có lẽ sẽ tìm được sách báo gì có liên quan đến vấn đề này. Nhưng lúc ra khỏi trường lại thấy một chiếc xe hơi đen đậu ở cửa, phía trước xe có một người đang đứng. Người kia gượng cười với cậu, lên tiếng: "Nhạc Nhạc."

Vân Nhạc lấy bình tĩnh mà gật gật đầu, trong lúc nhất thời này không biết nên xưng hô ra sao với người kia.

"Chuẩn bị ghé bệnh viện sao?" Người tới chính là Lâm Ngộ, khuôn mặt trang điểm nhạt nhòa, vẫn mặc chiếc áo khoác dài màu xám hôm nọ.

Vân Nhạc: "Ừm."

Lâm Ngộ dừng lại một chút, giống như không biết phải mở miệng ra sao, "Mẹ… Mẹ đưa con đến đó được không?"

Vân Nhạc ngược lại không chút do dự, đáp lời: "Được."

Dọc trên đường đi đều là yên lặng, cả hai người đều không ai mở miệng nói chuyện. Bọn họ xa cách nhau mười năm, lần đầu tiên ngồi song song nhau trong khoảng cách gần như vậy. Lâm Ngộ cầm vô lăng nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng run run.

"Mẹ vẫn nhận ra tôi." Khi chiếc xe dừng lại ở giao lộ chờ đèn đỏ, Vân Nhạc lên tiếng: "Lần đầu tiên chúng ta gặp lại, mẹ đã giả vờ không nhận ra?"

Lâm Ngộ thở dài một riếng, cổ họng lạnh lẽo nói: "Đúng vậy."

"Tại sao? Vân Nhạc quay sang hỏi bà ấy, trong mắt trống trải, không hề có một tia cảm xúc dư thừa nào, cứ như thể hỏi một người qua đường: "Mẹ sợ tôi làm vướng bận sao?"

"Xin lỗi." Lâm Ngộ đáp: "Mẹ… Mẹ không biết làm sao đối mặt với con."

"Ồ." Vân Nhạc gật gật đầu: "Không sao, tôi chỉ nghĩ mẹ đã quên hẳn tôi."

Lâm Ngộ chằm chằm nhìn đèn đỏ, do dự nửa ngày mới hỏi: "Nhạc Nhạc, con trách mẹ sao?"

"Ừm."

"Mẹ…" Không nghĩ tới việc cậu thẳng thừng như vậy, Lâm Ngộ đột nhiên không biết phải tiếp tục giải thích như thế nào nữa, chỉ có thể nhỏ giọng nói xin lỗi. Mãi đến khi xe đằng sau bóp kèn, Vân Nhạc mới nói: "Mẹ chú tâm lái xe đi."

Cách bệnh viện không xa có một con đường nhỏ, hai bên lề mở đầy các tiệm thức ăn nhanh nhiều thể loại kiểu dáng, rất thuận tiện cho người thân của bệnh nhân đến dùng cơm. Lâm Ngộ đậu xe ở bên đường, hai tay không hề rời khỏi vô lăng. Cả hai người đều im lặng hồi lâu, Vân Nhạc liếc nhìn thời gian, không chờ bà ấy điều chỉnh tâm tình lại, "Hôm nay mẹ đến tìm tôi, ngoại trừ xin lỗi còn lời gì muốn nói nữa không?"

Lâm Ngộ lắc đầu một cái: "Ngoại trừ xin lỗi, mẹ cũng không biết phải nói gì với con nữa."

"Ồ, vậy tôi muốn hỏi mẹ một vấn đề."

Lâm Ngộ: "Ừm, được."

Vân Nhạc hỏi: "Hôm đó mẹ đi, muốn tôi ở lại chờ mẹ chỉ là cái cớ thôi sao?"

"… Phải" Lâm Ngộ trả lời: "Nhạc Nhạc mẹ xin lỗi, mẹ không biết con vẫn một mực chờ đợi mẹ như vậy. Mẹ để con lại một mình cạnh bên trên quỷ sứ kia, mẹ… mẹ không bắt con tha thứ cho mẹ, nhưng mẹ…"

"Tôi tha thứ cho mẹ."

Lâm Ngộ bất ngờ nhìn về phía cậu, trong mắt tràn đầy sự khó tin: "Con…"

Vân Nhạc nhìn thẳng vào mắt bà ấy mà nói: "Tuy rằng mười năm này mẹ không ở bên cạnh tôi, cũng không thực hiện lời mà mẹ đã hứa với tôi. Nhưng dù gì đi nữa mẹ cũng cho tôi sinh mệnh, điểm này không thể phủ nhận được. Nếu như không có mẹ, tôi không thể gặp được Văn Dã." Liền nói tiếp: "Tôi tha thứ cho mẹ, là muốn dùng mười năm chờ đợi này để triệt để cắt đứt quan hệ giữa hai chúng ta. Tôi biết, nếu tính như vậy thì tôi được lợi quá.

Nhưng tôi không có cách nào nhận thức mẹ được, cũng không quen gọi như vậy, cũng chẳng có cách nào đối mặt. Tôi biết, mẹ cũng y như vậy, thay vì để mẹ phải sống cả đời trong ân hận, không bằng tôi để mẹ thật sự coi như chưa bao giờ có tôi."

Lâm Ngộ nhắm mắt lại, nước mắt đọng trên đôi lông mi thật dài. Bà ta cũng biết kết quả này có lẽ là tốt nhất rồi, cũng rõ là những tổn thương từ trước đến nay khó mà hàn gắn lại nguyên vẹn được. Văn Dã đã khiến cho bà thực sự trở thành một kẻ qua đường, không còn bất kỳ cơ hội nào bù đắp lại.

"Mẹ chờ tôi một chút." Vân Nhạc mở cửa xe ra, chạy thẳng vào một quán cơm nhỏ. Mười mấy phút sau mới chạy trở ra, trên tay mang theo một hộp cơm. Lâm Ngộ xuống xe, thấy rõ thứ cậu đã mua liền ngơ ngác. Vân Nhạc đem hộp cơm đưa cho bà, bên trong là một phần cơm thịt kho tàu nóng hôi hổi, "Đến giờ mẹ vẫn còn thích món này chứ?" Vân Nhạc hỏi.

Lâm Ngộ đáp: "Vẫn thích…"

"Vẫn thích là tốt rồi." Vân Nhạc nói: "Khi còn nhỏ tôi vẫn luôn muốn có thể nấu món này cho mẹ ăn, nhưng rốt cuộc là không có cơ hội, sau này có lẽ cũng không còn dịp đâu. Mà tôi có hỏi ông chủ, món này nấu y đúc như cách mà tôi học được đó, mùi vị không khác biệt lắm đâu. Mẹ giữ lại rồi ăn đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!