Vân Cẩm Bằng đã hai ngày liên tiếp không về nhà. Sáng sớm thứ bảy, Vân Nhạc từ ghế salon tỉnh dậy, rửa mặt sạch sẽ, rồi thay một cái áo sweater (1) màu xanh lam. Chiếc áo này là lớp áo ấm duy nhất phía trong áo khoác mỏng. Nghe nói hôm nay cả ngày đều phải đứng bên ngoài, nên cậu đặc biệt chú ý để khỏi sanh bệnh. Dù sao thì cũng rất phiền phức nếu cậu bị nóng sốt hay cảm mạo. Vân Nhạc suy nghĩ một chút, liền quay vào mặc thêm một chiếc áo thun mùa hè mỏng tang.
Xong liền khoá cửa lại, bước ra ngoài trời gió lạnh căm.
Chừng mười giờ sáng, Văn Dã từ trong sân tennis (2) bước ra trên vai đeo túi thể thao, chuẩn bị về nhà. Điện thoại chợt vang lên, hắn cười lớn, nhận cuộc gọi và hỏi: "Mày có nhớ tao không?"
Người ở đầu dây bên kia là Hàn Thần, bạn thời niên thiếu của Văn Dã từ trước khi hắn xuất ngoại. Hai người chơi cùng nhau từ nhỏ đến tận bảy, tám tuổi, sau đó Văn Dã cùng ba mẹ rời đi sinh sống ở ngoại quốc. Mỗi năm Hàn Thần đều đến chơi với hắn mỗi kỳ nghỉ. Hàn Thần chất vấn: "Tao có nhớ mày hay không á? Mẹ nó, mày về được hai tuần nay rồi mà có nhớ tới tao chưa?"
Ở ngoài sân có một chiếc xe đạp leo núi, Văn Dã một tay giữ điện thoại, một tay đẩy xe đạp, vô tội đáp: "Chị Quyên nói mày đã đi Hải Thành mà. Tao thì ngày nào cũng có lớp học, làm sao tới tìm mày được?"
Hàn Thần chịu thua: "Được rồi, được rồi, hôm nay tao trở lại nè. Mày có về nghỉ ngơi chưa? Tới chỗ tao đi."
Văn Dã hỏi: "Đến tiệm của mày hả?"
"Ờ, Đường Thuỵ Hoà á."
Thành phố Thuỵ Hải có nền kinh tế đang phát triển cấp tốc nằm trong top đầu những năm trở lại đây. Nhưng thành thị mà càng phát triển thì chênh lệch giàu nghèo lại càng cao. Đường Thuỵ Hoà nằm ở khu Đông, tập hợp vài khu trung tâm mua sắm lớn, cực thích hợp cho việc ăn uống ngủ nghỉ. Đặc biệt, những ngày lễ lại càng đông như mắc cửi. Hàn Thần mở một tiệm cà phê xa hoa trên con đường này, từ trang hoàng đến giá cả đều không hề rẻ.
Tên này không thích học hành, nên mặt dày nói với ba cậu ta muốn tự gầy dựng sự nghiệp. Kết quả là cậu ta há miệng mượn trước năm triệu để khởi nghiệp, thề non hẹn biển sẽ trả lại cho ba mình sau ba tháng. Rốt cuộc sau khi kinh doanh được nửa năm, quần cũng đã tụt đến gót chân, nhà giờ cũng chả dám về.
Văn Dã ngồi ở lầu hai dựa vào cửa sổ, ngồi nghe tên kia phun vàng nhả ngọc, "Mày nhìn xem bên ngoài nhiều người đến thế nào, nhưng không một ai đến tiệm tao cả, không lẽ tao bán cà phê mắc quá hay gì? Cửa hàng này tao thuê một năm đến ba triệu, hạt cà phê đều là chuyển theo đường hàng không về mới xay. Đồ trang trí trên bàn đều là những chế tác độc nhất của những nhà thiết kế có tiếng trên thế giới. Nhân viên phục vụ đều là những sinh viên tốt nghiệp Học Viện Ngoại Ngữ, thông thạo cả tám ngôn ngữ.
Một ly cà phê tao bán 250 NDT là mắc sao?"
Văn Dã khuấy khuấy ly cà phê đáng giá 250 NDT kia, ngửi ngửi mùi một chút, nói: "Không mắc."
Hàn Thần bằng tuổi Văn Dã, với mái tóc dài như mấy thanh niên học trường nghệ thuật cổ điển cằn nhằn tiếp, "Đúng vậy đó, tao cũng nói là không mắc, nhưng mắc cái quỷ gì lại chả có ma nào thèm đến?"
Văn Dã đáp: "Lý do không mắc là vì mày đã nói với tao về tiền trang trí, tiền thuê mặt bằng, cùng với tiền cà phê nữa. Nên tao có thể hiểu được là điền hiển nhiên. Thế nhưng mày muốn giải thích với từng khách hàng như vậy sao?"
Hàn Thần nhìn ra cửa sổ thở dài: "Tao thật sự rất muốn nói đó, nhưng giờ không ai cho tao cơ hội cả, mày nói tao phải làm sao bây giờ? Ba tao đã ra tối hậu thư rằng, nếu không trả lại đủ tiền vốn cho ổng, phải đóng cửa tiệm ngay và chuẩn bị thi đại học. Tao không muốn đi học lại đâu, giấc mộng làm ông chủ nhỏ vẫn chưa hoàn thành được mà! Văn Dã à, anh em chí cốt ơi, mày phải giúp tao!!!"
Văn Dã nhấp một ngụm coffee, đắng đến cau mày, bỏ vội xuống, súc súc miệng, nói: "Vốn là có thể cứu được, nhưng gu mày lại mặn quá." Hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Dòng người đi lại ở khu vực này đặc biệt đông, vì có nhiều trung tâm thương mại lớn nằm dọc đường. Có một trạm dừng chân và một đài phun nước ở quảng trường cách đó không xa. Buổi tối, vài người sẽ tụ hội lại đây bày sạp buôn bán.
Theo đạo lý mà nói, loại đường như thế này nếu tuỳ tiện mở một tiệm ăn nhỏ, dù cho không sinh được lợi nhuận, cũng tuyệt đối sẽ không lỗ vốn. Thế nhưng Hàn Thần thật không có đầu óc kinh doanh, cho dù…
Vân Nhạc?
Văn Dã đang đảo mắt nhìn quanh bốn phía, đột nhiên dừng phắt lại. Vân Nhạc đang đứng dưới lầu cách đó không xa phát tờ rơi. Cậu ôm một xấp trong lồng ngực, trên tay còn đang cầm một tấm. Rất nhiều người vội vã đi qua, nhưng không một ai đón lấy tờ rơi mà cậu phát. Thi thoảng, một hai người tò mò chủ động tiến lại hỏi, cậu mới miễn cưỡng phát ra. Sau đó lại lấy ra một tấm, quy củ đưa ra, mặt vẫn không lộ vẻ gì, phỏng chừng cũng sẽ không mở miệng giới thiệu thêm xíu nào.
Cậu ấy lần đầu tiên đi phát tờ rơi sao? Văn Dã nhìn thêm một chút rồi bật cười.
Hàn Thần nghi hoặc: "Mày cười cái gì vậy?"
Văn Dã đáp: "Không có gì, chỉ là thấy một chú mèo hoang nhỏ giữa đám đông."
Hàn Thần xì mũi nói: "Mày đã lớn tồng ngồng vầy rồi, sao mà còn thích mấy cái con lông lá nhỏ xíu đó chứ?"
Văn Dã cười mà không đáp lời, nhìn thấy dưới chân Vân Nhạc còn một xấp tờ rơi dày đặc, đoán chừng là nhiệm vụ của ngày hôm nay. Đến giờ cơm, đồng sự phát tờ rơi cùng Vân Nhạc đến bên chỗ cậu, trên tay y cũng ôm một đống tờ rơi, chẳng biết nói gì với nhau rồi nhanh chóng chạy đi. Chắc có lẽ là đi thay ca ăn cơm. Vân Nhạc chờ y rời đi, liền đem đống tờ rơi dưới chân kéo đi, đứng chặn ở phía trước.
Văn Dã nghĩ: Đây là muốn giấu đi sao? Sợ bị người khác cướp mất?
Cũng vào lúc đó, có mấy người tiến đến, đứng bên cạnh cậu, ngó xung quanh rồi nhìn đến tờ rơi trên tay cậu một chút, hỏi một vài điều gì đó. Vân Nhạc gật gật đầu, chỉ chỉ một hướng. Nhóm người đó rõ ràng nói cảm ơn với hắn, xong tay không rời đi.
Văn Dã dở khóc dở cười, thầm nghĩ: Này này, đừng chỉ đường suông như vậy chứ. Đem tờ rơi trong tay cậu mà phát cho bọn họ đi, ngốc quá đi.
Nửa tiếng sau, Vân Nhạc bắt đầu thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn, tựa hồ như đang tìm thứ gì. Văn Dã nhớ lại hướng đó hình như là chỗ mà đồng sự của cậu đã rời đi. Nếu chỉ đơn giản là đi ăn một bữa cơm, thì giờ này cũng phải quay lại rồi chứ nhỉ. Chẳng lẽ là bị đồng sự bắt nạt, tính cho cậu làm xong việc một mình hay sao?
Hàn Thần ôm cổ, hỏi hắn: "Mày đến cùng là đang nhìn cái gì chứ, có con mèo nào đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!